Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 46

Cập nhật lúc: 2024-12-29 17:04:11
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung_ Ngự thư phòng.

 

“Nhị Hoàng huynh thư thả quá nhỉ?” Bạch Nhất Quân trực tiếp đẩy cửa thư phòng bước vào, nhìn người đang nhàn nhã uống trà ở kia liền quăng ra một câu như vậy.

 

“Cũng không tồi. Đệ có chuyện gì sao? Ngay cả cửa cũng không gõ.” Bạch Nhất Thiên đặt chén trà trong tay xuống, nhướng mày hỏi.

 

Ngoài mặt hắn có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm loạn cào cào lên. Hắn thực sự không biết đã đắc tội vị tôn đại thần này chỗ nào mà mới sáng sớm đã đem khuôn mặt đáng sợ đó đến hỏi thăm hắn. Ai… nha… Linh cảm quả nhiên rất chính xác mà.

 

“Lý do?” Bạch Nhất Quân bước tới chỗ Bạch Nhất Thiên đang ngồi nhả ra hai chữ.

 

“Hả?” Bạch Nhất Thiên đơ mặt. Tên này nói nhiều hơn thì sẽ c.h.ế.t sao? Nói không đầu không đuôi kiểu đó ai mà hiểu cho nổi! Hắn là hoàng đế chớ không phải thần tiên nhá!!!

 

“Mặc Viên.” Lần này không khá hơn, cũng chỉ phun ra được hai chữ.

 

Bạch Nhất Thiên nghe xong liền ôm trán. Thực sự không nói được nhiều hơn, nhưng còn may là hắn đại khái đã hiểu được câu hỏi của vị đệ đệ đáng kính của mình.

 

“Ừm. Thì ta thấy nàng cũng rảnh nên để nàng đi.”

 

“Vậy sao? Đệ thấy huynh cũng rất rảnh nên tấu chương huynh tự xử lý đi.”

 

“Này… Này… không phải… không phải… Là do Triệu quận chúa thỉnh cầu nên ta mới để nàng đi.”

 

“Cứ thỉnh cầu là phải đồng ý sao?”

 

“Đệ… Dù sao người ta cũng là quận chúa, cũng phải cho chút mặt mũi chứ!” Bạch Nhất Thiên nhìn biểu tình của Bạch Nhất Quân có chút cạn lời.

 

Bạch Nhất Quân nghe hắn nói xong liền đứng dậy bỏ đi, nửa cái phản ứng cũng không thèm cho, thấy thế Bạch Nhất Thiên gọi theo: “Đệ đi đâu đấy?”

 

“Kim Quốc.”

 

Khi Bạch Nhất Thiên phản ứng lại thì người đã không thấy đâu, có muốn ngăn cũng không kịp, mà có kịp cũng chẳng ngăn nổi. Haizzz…. Hắn đúng là số khổ mà….

Ngoại thành Kim Quốc.

 

“A…… Rốt cuộc cũng gần tới rồi…. a…. mệt c.h.ế.t ta rồi… a….” Triệu Mẫn Ly ngồi trên lưng ngựa, nhìn Kim Thành ở phía xa xa, than thở.

 

“Này, ngươi im miệng đi được không? Nghe kinh tởm c.h.ế.t đi được!” Mặc Viên đi ở kế bên trừng mắt nhìn vị quận chúa nào đấy.

 

“Ta làm sao? Làm sao? Làm sao?”

 

“Ngươi không thể yên tĩnh một ngày sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/46.html.]

 

“Không nha.”

 

“Vậy có tin bản đại gia ta đánh ngươi im không?”

 

“Không.”

 

“Vậy ngươi muốn thử hả?”

 

“À… Thôi khỏi…” Triệu Mẫn Ly cười xòa, phất phất tay.

 

Lại đi thêm một đoạn vào trong rừng, Mặc Viên bỗng nhiên cảm nhận được điều khác thường, không nói hai lời liền nhào qua ôm Triệu Mẫn Ly ở bên cạnh lăn một vòng xuống đất. Cùng lúc đó có vài mũi tên từ xa bay lại, ngay đúng vị trí của hai người lúc nãy.

 

Triệu Mẫn Ly bị hành động bất ngờ của Mặc Viên dọa cho đờ người. Đến khi thấy mấy mũi tên ghim ở gốc cây mới hoàn hồn lại, vuốt vuốt n.g.ự.c lẩm bẩm: “Ôi may quá, vẫn chưa chết… hô….”

 

Lúc này binh lính cùng ám vệ đã nhanh chóng vây quanh hai người tạo thành một vòng tròn. Ở xung quanh những người mặc đồ đen cũng xuất hiện, tên cầm đầu bước lên phía trước nhìn Mặc Viên rồi chỉ vào Triệu Mẫn Ly nói: “Giao Triệu quận chúa ra!!!”

 

Mặc Viên nhìn cảnh này đẩy Triệu Mẫn Ly ra sau lưng, phượng mâu lạnh đi, cười khẩy: “Ha… Ngươi nói giao thì ta phải giao sao? Nực cười!”

 

“Tiểu Viên, ngươi thật soái nha!” Triệu Mẫn Ly đứng phía sau hai mắt lấp lánh cảm thán.

 

“Ngươi im miệng cho ta.” Mặc Viên trừng con người đang ở trong tình trạng nguy hiểm mà vẫn đùa giỡn được một phát rồi quay sang híp mắt nói: “Thế nào? Muốn ta giao người sao? Đợi kiếp sau đi!”

 

“Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt? Vậy ta thành toàn cho ngươi! Lên cho ta!”

 

Hắn ta vừa dứt lời, bọn người áo đen nhanh chóng xông lên c.h.é.m g.i.ế.c với binh lính cùng ám vệ. Mặc Viên cũng không rảnh tay chút nào, vừa đánh vừa bảo vệ Triệu Mẫn Ly.

 

Lúc này tự nhiên cảm thấy may mắn vì lúc trước nàng đánh nhau với Bạch Nhất Quân luôn thua nên gần đây rất siêng học võ từ mấy cuốn sách sư phụ cho lúc trước nên hiện giờ mới không chật vật lắm.

 

Nàng vừa mới đá bay được một tên, thì năm tên khác lại nhào về phía nàng. Người ta nói hai đánh một không chột cũng què mà bất hạnh thay nàng lấy một chọi năm… Haha… Đời buồn...

 

Nhưng Mặc Viên nàng là ai cơ chứ? Các ngươi đã chơi bẩn thì bản đại gia ta cần gì phải đánh một cách quang minh chính đại. Haha… Ta đây đẹp chớ không ngu nhá!!! Ám khí, chiêu hiểm, chơi xấu,… ta đây nhất định sẽ vận dụng cho các ngươi mở rộng tầm mắt.

Mập

 

--------Ngoài lề--------

 

Linh Linh: Đẩy cửa vào mà không gõ, hai người này đúng là có tướng phu thê mà.

 

Viên Viên: Sao? Ngươi ghen ăn tức ở à? Chó độc thân ngàn năm nhà ngươi mơ chắc sẽ được đó. Hahahaha

 

Linh Linh:…. ‘tui chỉ nói vậy thôi, có cần động chạm nỗi đau của người ta vậy không?” T.T

Loading...