Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 45

Cập nhật lúc: 2024-12-29 17:03:35
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Này… Đang nghĩ gì đấy?” Triệu Mẫn Ly vỗ Mặc Viên một phát.

 

“Hả???” Mặc Viên đơ mặt, phản ứng chậm chạp.

 

“Hả cái gì? Thế có đi không?”

 

“Đi. Tất nhiên phải đi rồi.”

 

“Vậy được. Để ta nói với Hoàng đế để ngươi làm sứ thần tiễn ta về nước. Những lần trước đều là mấy lão đầu kia làm sứ thần… Nhàm chán!!!”

 

“Sứ thần? Nghe có vẻ oai à nha!!!” Mặc Viên đứng vuốt cằm tự sướng.

 

“Tiểu Viên, Tiểu Viên, ta thấy ngươi làm chức này oai hơn nữa nè!” Triệu Mẫn Ly nở nụ cười chẳng mấy thân thiện ngoắc ngoắc Mặc Viên.

 

“Cái gì? Nói nghe thử coi.”

 

“Làm tú bà.” Triệu Mẫn Ly cười mười phần xấu xa buông một câu.

 

“Ừm… Nghe cũng không tệ. Nhưng bất quá bản tiểu thư ta là người lương thiện sẽ không làm cái chức đó, với lại ta rất nghèo, nghèo đến tả tơi, không có tiền mở thanh lâu đâu… Haizzzz…”

 

Mặc Viên nhìn xa xăm thả một hơi dài xong liền lững thững đi mất để lại Triệu Mẫn Ly ngổn ngang trong gió.

 

Triệu Mẫn Ly:….. Còn có thể nói chuyện được nữa sao???

Trên đường đến Kim Quốc.

 

 

 

Trong một chiếc xe ngựa hoa lệ Mặc Viên đang ra sức trừng con người ngồi chéo nguẩy ăn trái cây ở phía đối diện. Trừng đau cả mắt mà nửa cái phản ứng người ta cũng chẳng buồn cho, hỏa bốc lên não, nàng nghiến răng:

 

Mập

“Tại sao ta lại phải ngồi đây???”

 

“Vì ngươi là sứ thần.”

 

“Sứ thần không phải đều được cưỡi ngựa sao?”

 

“Ngươi là ngoại lệ.”

 

“Tại sao?”

 

“Vì bản quận chúa đặc biệt sủng ái nhà ngươi nha.” Nói xong còn đưa tay sờ mó cằm Mặc Viên làm hành động minh họa.

 

“Cảm ơn nhưng ta không thèm. Hừ…” Hừ lạnh một tiếng, Mặc Viên hất văng cái móng heo đang làm loạn trên mặt mình.

 

“A… lạnh lùng quá! Ngươi làm vậy là tổn thương trái tim mềm yếu của ta nha!” Triệu Mẫn Ly ôm n.g.ự.c trái làm mặt tội nghiệp, diễn mười phần nhập tâm.

 

Mặc Viên nhìn cảnh này mà khóe miệng không ngừng co giật: “Ngươi mà còn buồn nôn kiểu đó ta liền bỏ của chạy lấy người.”

 

“Được rồi, được rồi. Đại nhân bớt giận, tiểu nhân đã biết lỗi.” Nghe Mặc Viên hăm dọa, Triệu quận chúa nào đó liền đi vào khuôn khổ.

 

Một phút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/45.html.]

 

Hai phút.

 

 

Ba phút.

 

 

Bốn phút.

 

 

“AAAAA….. Thật không chịu nổi mà. Mặc kệ ngươi! Bản đại gia ta muốn cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa! Xe ngựa này tặng lại cho nhà ngươi.” Dứt lời liền tung người nhảy khỏi xe ngựa.

 

“Này… Này… Đợi ta… Đợi ta nữa…” Mắt thấy Mặc Viên nhảy xuống, Triệu Mẫn Ly cũng vội vàng chạy theo.

 

Muốn nàng ngồi như tượng trong xe ngựa này một mình á??? Nghĩ cũng đừng nghĩ nhá!

Tĩnh vương phủ.

 

Bạch Nhất Quân cầm lá thư trong tay mà gân xanh trên trán không ngừng co giật. Và nội dung lá thư là thế này:

 

‘Thân gửi đến đầu gỗ nhàm chán họ Bạch.

 

Mấy hôm trước Triệu quận chúa có mời ta đến Kim quốc tham quan. Mà ngươi cũng biết đó, Mặc Viên ta là một người lịch sự cho nên ta làm sao có thể từ chối được. Vì thế ta đã nhận lời và Hoàng thượng cũng đồng ý rồi nha!

 

Mà ngươi biết không ta được làm sứ thần lận đó! Thấy có oai không? Hì hì….

 

Ngươi yên tâm đi, ta đi vài ngày rồi sẽ về. Ngươi nhớ ngoan ngoãn ở nhà chờ ta về nhá! Ta vẫn còn nhớ lời hứa của ngươi đó! Đừng hòng lật lọng với bản đại gia ta. Hừ…

 

Thân ái.’

 

Bạch Nhất Quân nhìn chòng chọc lá thư như muốn đ.â.m luôn vài lỗ trên đó.

 

Cái con thỏ ngố này mới xổng ra vài ngày là lập tức bạo loạn. Lần này thì hay rồi thêm Nhị huynh hắn tiếp tay trực tiếp tung người bay thẳng sang Kim Quốc. Biết vậy lúc trước hắn đem nàng theo cho rồi… Thật sai lầm!!!

 

Còn cái gì mà người lịch sự, nàng ham vui muốn đi chơi thì có. Thế mà nàng còn dám bảo hắn yên tâm? Yên tâm kiểu gì đây khi một con người chỉ e sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn là nàng đang thỏa sức tung hoành?

 

Còn có cái gì mà ngoan ngoãn ở nhà đợi nàng về là cái quỷ gì chứ? Nghe câu này như thể hắn là tiểu tức phụ đợi phu quân trở về vậy!!!

 

Còn huynh đệ tốt của hắn nữa, không giúp hắn thì thôi đi, giờ còn tiếp tay cho nàng quậy phá. Thật hết nói nổi mà!!! Hắn ta cảm thấy mình quá nhàn rỗi rồi có phải hay không? Được! Vậy ta đây sẽ làm cho tìm việc cho ngươi làm!!!

 

Vỗ một cái thật mạnh lên mặt bàn, Bạch Nhất Quân gầm lên: “Mục Phong, chuẩn bị ngựa cho bổn vương.”

 

Mục Phong đứng run rẩy nhìn gia nhà mình đen mặt nghe câu này như thể nghe lệnh đặc xá, nhanh chóng lăn đi: “Vâng. Thuộc hạ đi ngay.”

 

----------------------

 

Bên trong hoàng cung.

 

Bạch Nhất Thiên đang ngồi trên long ỷ uống trà bỗng dưng thấy sống lưng lạnh buốt. Đặt chén trà xuống, vuốt vuốt cái gáy hắn nghĩ thầm. ‘Chẳng lẽ đây là điềm báo cho cái gì chăng?’ (Linh Linh: quả báo đó!!! Há Há…)

Loading...