Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 43
Cập nhật lúc: 2024-12-29 17:02:30
Lượt xem: 24
“Thần nữ tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế.” Dù gì cũng không trốn được, Mặc Viên nhận mệnh quỳ xuống hành lễ.
Cúi gầm mặt, Mặc Viên hồi tưởng lại mấy ngày qua ở Cẩm Tú cung này. Vì là người học võ nên thính lực của nàng khá tốt, khi dự yến nàng cũng âm thầm ghi nhớ âm thanh bước chân của tên Hoàng đế này. Thế là mấy ngày qua nàng thành công tránh được tên này, không ngờ mới sơ sẩy một phát thì hắn lại như âm hồn xuất hiện sau lưng nàng.
Đm!!!
Thật lòng thì không phải nàng ghét hắn, cái nàng ghét là mỗi lần gặp đều phải quỳ hành lễ. Thái Hoàng thái hậu là trưởng bối thì thôi đi, cái tên này cũng chỉ nhiều hơn Bạch Nhất Quân ba tuổi mà muốn nàng quỳ á? Thôi nghỉ.
“Bình thân.” Bạch Nhất Thiên lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
“Tạ ơn Hoàng Thượng. Nếu bệ hạ không có gì căn dặn, thần nữ xin phép cáo lui.” Mặc Viên nhanh chóng đứng dậy, không đợi hắn lên tiếng xoay người cắm đầu đi. Nhưng vừa đi được hai bước lại bị kêu lại.
“Trẫm đã cho ngươi đi sao?”
Mặc Viên cắn răng âm thầm chửi rủa Bạch Nhất Thiên từ đầu đến chân một ngàn lần. Mọe nó!!! Tên Hoàng đế này không lo đi phê tấu chương mà ở đây phí thời gian với nàng. Bộ rảnh hay gì? Cho dù hắn ta rảnh thì nàng rất bận, rất bận, rất bận đó!!! Có được hay không??? Đệt! Đệt! Đệt! Cái tên Hoàng đế dở hơi!!!
Oán hận tới cỡ nào thì Mặc Viên vẫn phải ‘cung kính’ quay người lại: “Không biết bệ hạ có gì căn dặn?”
Bạch Nhất Thiên nheo mắt nhìn nữ nhân trước mặt, thầm đánh giá một phen rồi mới nhả ra một câu: “Ngươi….. Có vẻ nhìn trẫm không vừa mắt nhỉ?”
Đúng vậy! Bà đây nhìn ngươi rất chướng mắt, không những vậy bản đại gia ta còn muốn đánh ngươi nữa cho nên ngươi mau cút thật xa đi!!!
Mặc dù trong lòng gào thét như vậy nhưng ngoài mặt làm như không có chuyện gì nói: “Bệ hạ nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy sao trẫm lại có cảm giác ngươi đang tránh ta.”
“Không có.” Mặc Viên cúi đầu lâu có chút mỏi cổ liền dứt khoát ngẩng đầu lên ngắm cảnh.
Mập
“Ồ…. Vậy sao?...” Bạch Nhất Thiên còn định nói gì đó thì bất chợt bị ngắt lời.
“Nhị hoàng huynh, huynh đến đây làm gì?” Bạch Yến Lê ôm thịt trong tay lạch bạch chạy tới.
Thu cảnh này vào mắt Bạch Nhất Thiên khẽ nhíu mày: “Mấy việc này sao không để hạ nhân làm?”
Bạch Yến Lê nhìn thịt trong tay rồi lại nhìn Bạch Nhất Thiên: “Tại muội muốn vậy thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/43.html.]
“Tham kiến Hoàng thượng.” Triệu Mẫn Ly ôm thịt lững thững đi ra.
“Triệu quận chúa đa lễ rồi.”
“Nhị Hoàng huynh, huynh không phải phê tấu chương sao?” Bạch Yến Lê đặt thịt lên bàn xong quay đầu hỏi Bạch Nhất Thiên.
“Đang chất chồng trong Ngự thư phòng.”
“Vậy sao huynh còn ở đây?”
“Muội đó… Ta không thể ra ngoài thư giãn sao?” Bạch Nhất Thiên cốc đầu Bạch Yến Lê.
“A… huynh định lừa trẻ con sao? Muội mới không tin cái gì mà thư giãn, huynh có mà lười đối phó với mấy lão đầu kia nên mới đợi Lục hoàng huynh về dọn giúp huynh chớ gì? Hừ… đừng hòng lừa muội.” Bạch Yến Lê ôm đầu tránh khỏi ma trảo của Bạch Nhất Thiên, làm mặt quỷ với hắn. Sau đó còn bồi thêm một câu: “Mau về Ngự thư phòng của huynh đi.”
“Vậy ý muội là muốn đuổi ta sao?”
“Đúng vậy.”
Bạch Nhất Thiên:….
Mặc Viên đứng bên cạnh:…. Có vẻ hơi phũ nhỉ?
“Được rồi! Huynh mau đi đi, đây là chỗ của nữ nhi, huynh ở đây thật khó coi.”
“Rồi, rồi, ta đi, ta đi, đã được chưa?” Bạch Nhất Thiên bất đắc dĩ nhìn tiểu muội nhà mình, cất bước đi.
-----------------------
Ở một nơi nào đó, Bạch Nhất Quân sau khi đọc xong thư của Mặc Viên gửi liền cẩn thận gấp chiếc khăn lại nhét vào n.g.ự.c như vật báu, thỉnh thoảng còn cười ngây ngô khiến Mục Phong sợ hết hồn. (Ở chương 64 Mặc Viên viết thư trên khăn tay nha.)
Sau đó còn diễn ra một việc khiến Mục Phong mở rộng tầm mắt, đó là Bạch Nhất Quân dù vẫn làm việc điên cuồng nhưng lại rất tự giác ăn cơm, nghỉ ngơi đúng giờ.
Nhìn cảnh tượng này Mục Phong chỉ biết cảm thán rằng sức mạnh tình yêu hật to lớn. Chậc… chậc…. Hắn cũng muốn vậy ghê…