Nghĩ đến đây hắn khẽ thở dài. Không biết từ khi nào mà Bạch Nhất Quân hắn lại đa sầu đa cảm như vậy nữa??? Lúc trước đi làm mấy cái việc này thì không cảm thấy gì cả nhưng bây giờ lại muốn nhanh chóng làm xong để về Hoàng Thành gặp nàng….. Nhớ đến điên rồi!!!
Và như đã thấy nam nhân đang đứng thở dài bên cửa sổ như hòn vọng thê không ai khác đó chính là Tĩnh vương gia Bạch Nhất Quân. Hắn cứ đứng đó….
Một khắc….
Hai khắc….
Ba khắc….
Lúc này Mục Phong gõ cửa bước vào trên tay còn bưng một mâm thức ăn: “Chủ tử, người ăn chút gì rồi nghỉ ngơi đi. Người đã mấy ngày không ngủ rồi.”
“Để đó đi.” Bạch Nhất Quân nhìn cũng không thèm nhìn phất tay ý bảo hắn đi ra.
“Nhưng chủ tử người đã làm việc liên tục không ngừng nghỉ mấy ngày nay rồi, người nên ăn chút gì đi. Với lại người cũng đã hứa với Mặc cô nương là sau đợt này sẽ bồi nàng đi chơi mà, người cứ như vậy thật không ổn!” Mục Phong coi như không thấy ý đuổi người của chủ tử nhà mình, thao thao bất tuyệt nói.
Nghe Mục Phong nói một hơi dài xong Bạch Nhất Quân cau mày nhìn hắn phun ra mấy chữ: “Từ khi nào ngươi nhiều lời như vậy?”
Nếu là bình thường nghe những lời này Mục Phong nhất định sẽ sợ đến nỗi tè ra quần nhưng phá lệ hôm nay lại có tinh thần cười toe toét.
Bởi vì sao? Đơn giản bởi vì ai đó dù giọng nói hay vẻ mặt đều rất dọa người nhưng lại từ từ đi đến bàn ăn ngồi xuống bắt đầu ăn.
Gia nhà hắn chỉ cần nhắc đến Mặc cô nương liền đi vào khuôn khổ. Sau khi nhìn thấy cảnh này Mục Phong đúc kết một kinh nghiệm xương m.á.u rằng: Chuyện gì khó có Mặc cô nương. Không gì không thể giải quyết.
------------------
Hoàng cung Hoàng Thành.
“Hắt… xì…” Mặc Viên lau lau mũi rủa thầm. Khốn kiếp!!! Tên ôn thần nào lại dám nói xấu bà!!!
Từ sau cái hôm phát hiện ra Mặc Viên nấu ăn cực kì ngon thì Triệu Mẫn Ly cùng Bạch Yến Lê ngày nào cũng la hét đòi ăn.
Mà Mặc Viên là ai chứ? Chính là một con heo lười chính hãng thì làm sao có thể nấu đây. Thế là mấy ngày nay trong Cẩm tú cung luôn trình diễn một màn truy người, ngươi đuổi ta trốn. Không! Chính xác mà nói thì Triệu Mẫn Ly cùng Bạch Yến Lê đuổi còn Mặc Viên trốn.
“Hộc… hộc… Yến Lê muội tìm thấy chưa?” Triệu Mẫn ly dựa tường thở dốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/41.html.]
“Vẫn chưa.” Lúc này Bạch Yến Lê cũng mệt không kém.
“Họ Mặc đó trốn cũng nhanh thật. Hừ… Ta không tin chúng ta không tìm được! Đợi đấy! Yến Lê, đi.” Nói dứt lời liền tiếp tục kéo Bạch Yến Lê chạy đông chạy tây.
---------------------
Lãnh cung.
Trên một cây đại thụ to thật to, Mặc Viên đang nằm vắt vẻo trên đó, trên tay còn cầm một quả táo vừa gặm vừa rung đùi thầm nghĩ.
Trời trong xanh nước long lanh nắng lóng lanh…..Hahahaha…. muốn bản đại gia ta nấu cho các ngươi ăn sao? Trước hết phải có bản lĩnh tìm được ta đi cái đã rồi nói… Muahahahhahahahahahahahaha….
Nhanh chóng giải quyết hết quả táo liền “véo” một phát quăng cái cùi vào đống rác linh tinh ở xa xa. Lại tiếp tục nằm vắt vẻo một hồi, Mặc Viên khẽ thở dài.
Ai…. Năm ngày rồi…. Đã qua lâu như thế mà Bạch đầu gỗ kia còn chưa tới đón nàng. Đồ vô lương tâm!!! Hừ…. Đợi sau khi ra khỏi đây thử xem ta xử ngươi như thế nào!!! Nhưng mà khoan đã…. Hình như nàng quên mất cái gì rồi thì phải? Ợ…..
…
…
…
Sau một hồi vắt não suy nghĩ rốt cuộc nàng đã nhớ ra mình quên cái gì. Mà khi nhớ ra rồi thì tiếng thở dài còn to hơn lúc nãy.
Aaa… Quên mất hôm bữa có bồ câu đưa thư của đầu gỗ kia tới nói hắn phải đi giải quyết một số việc ở xa, phải rời phủ mấy hôm, bảo nàng ngoan ngoãn ở trong cung, hắn sẽ về sớm.
Ài…. Nhắc làm chi vậy không biết…. Tự nhiên có chút nhớ hắn! Không biết hắn sao rồi? Có khỏe không? Có ăn uống đầy đủ không? Đã xong việc hay chưa? Có…. Nhớ nàng không?
Thôi bỏ đi… đồ vô lương tâm kia mà nhớ nàng á? Có mà nằm mơ giữa ban ngày! Ai… Mặc Viên ơi Mặc Viên mày càng ngày càng không có tiền đồ rồi… aaaaa… Mặc kệ hắn… kệ xác hắn ta…
Mập
Tuy lòng thì nghĩ như vậy nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại lấy cái que than nàng luôn đem theo ra, lại lục lọi lấy ra một cái khăn tay bắt đầu viết thư cho Bạch đầu gỗ.
Viết xong lại lén lén trở về phòng nhét thư vào trong chân con bồ câu của Bạch Nhất Quân thả nó bay đi.
Đến khi Mặc Viên giật mình tỉnh lại biết mình đã làm gì, cuống quýt muốn bắt con bồ câu lại nhưng trớ trêu thay nó đã bay rất xa rồi.
Đập đập đầu vào tường, Mặc Viên ảo não không thôi…. Thiên ơi… nàng đã làm cái quần què gì vậy nè? Ahuhu…..