Bị Mặc Viên gọi hồn trở về, một đám người ngây ngốc nhìn một bàn thức ăn thịnh soạn mà nuốt nước miếng một cái rõ to.
Triệu Mẫn Ly nhìn mà thèm liền vứt hết mấy thứ râu ria ra khỏi đầu, hào hứng nhào qua Mặc Viên: “Tiểu Viên ngươi thực giỏi a. Đây là món gì nhìn thực lạ.”
Bạch Yến Lê bên cạnh cũng háo hức không kém: “Đúng vậy, đúng vậy Tiểu Viên tỷ đây là món gì nhìn bóng bóng, mùi thơm thơm, thực muốn ăn ngay.”
“Ừm… Đây là thịt ba chỉ chiên trộn nước mắm, canh đậu hủ non, củ sen hầm sườn non, mực dồn thịt xốt chua ngọt, canh mây, gỏi tôm củ sen, chè trôi bí đỏ cốt dừa.” Mặc Viên lần lượt nói tên các món ăn theo thứ tự.
“Ta muốn ăn, ta muốn ăn.” Triệu Mẫn Ly cùng Bạch Yến Lê rốt cuộc hết kiên nhẫn la hét đòi ăn.
Mặc Viên nhìn hành động như trẻ con của hai người mà buồn cười không thôi: “Ăn đi, cũng không có ai cấm các ngươi ăn.”
“AAAA… Vậy bọn ta tới.” Dứt lời liền nhào tới ăn như thể bị bỏ đói từ kiếp trước hoàn toàn vứt sạch lễ nghi ra sau đầu.
Mặc Viên bị tướng ăn của hai vị nào đó dọa cho đơ người. Hai người này… có nhất thiết phải như vậy không??? Nhìn như thể ma đói đầu thai vậy. Thực mất mặt! Nàng thật không muốn nhận thân với hai con ma đói này a!!!
Sau một hồi cảm thán, chợt Mặc Viên nhớ ra điều gì liền quay sang nói: “Này, các ngươi cũng ăn đi! Ta làm rất nhiều!”
Bọn cung nữ, thái giám nhìn thức ăn nuốt xuống một ngụm nước miếng e ngại nói: “Đa tạ ý tốt của Tiểu Viên cô nương, nhưng như vậy là không hợp quy tắc. Bọn nô tài (nô tỳ) không dám.”
Mặc Viên thở ra một hơi. Nàng biết ngay mà, trong thứ gọi là hoàng cung này ăn một bữa cũng thật lắm quy với tắc bởi vậy nàng mới không thích ở đây.
Cũng may sao khi nàng vào đây lại được ở Cẩm Tú cung Bạch Yến Lê_ một vị công chúa sớm đã dẫm hết mấy cái quy tắc đó ở dưới chân. Không thôi thì nàng nhất định sẽ bị cái đám cung quy với quy tắc bức cho điên.
Âm thầm phỉ nhổ cung quy một hồi Mặc Viên mới quay qua nói với nhóm cung nhân: “Vậy các ngươi qua kia tự bưng lên cùng ăn đi. Ta có để phần cho các ngươi đó.”
“A… đa tạ Tiểu Viên cô nương.” Một nhóm cung nhân hai mắt sáng lấp lánh nhìn Mặc Viên nói lời cảm tạ xong liền tự đi ăn phần của mình.
Mặc Viên nhìn biểu hiện của bọn họ cười cười nói: “Được rồi, không cần khách khí, mau đi đi.”
Ở Miên Thành cách Hoàng Thành hai ngàn dặm về phía tây.
Tại một căn phòng bí mật một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống hành lễ với nam nhân đang đứng:
“Tham kiến chủ tử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/40.html.]
“Ừm. Thế nào rồi?”
“Mọi chuyện đã giải quyết xong, địch toàn quân bị diệt, còn ta không bị thiệt hại chỉ có vài huynh đệ bị thương nhưng không nghiêm trọng.”
“Tốt! Ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi!” Nam nhân khẽ phất tay.
“Vâng.” Bóng đen vừa dứt lời liền di chuyển nhẹ nhàng hòa vào màn đêm đen ngoài kia.
Nam nhân đồng thời cũng đưa tay lấy một vài cuốn sách trên kệ xuống.
Ầm…. Ầm….. Ầm….
Một mật đạo mở ra, nam nhân nhanh chóng bước vào, mật đạo liền đóng lại.
-----------------
Tại một căn phòng khác.
Ầm…. Ầm….
Kệ sách di chuyển sang một bên lộ ra một lối đi, nam nhân bước ra đặt sách trên tay lên kệ, kệ sách nhanh chóng trở về vị trí ban đầu.
Nam nhân khẽ gọi: “Mục Trung.”
Mục trung đẩy cửa phòng bước vào hướng nam nhân : “Có thuộc hạ.”
“Đi xem tiến trình bên kia thế nào.”
“Vâng.” Nói xong liền nhanh chóng lui xuống.
Mập
Nam nhân nhìn bóng Mục Trung biến mất trong màn đêm xong liền đi đến bên cửa sổ nhìn về hướng Hoàng Thành.
Không biết nàng dạo này sao rồi? Ở trong cung có tốt không? Có bị bắt nạt không? Có nghe lời hắn dặn hay không? Có….. nhớ hắn không?
Còn hắn thì rất nhớ nàng. Nhớ nụ cười của nàng, những trò nghịch ngợm của nàng, nhớ những lúc đấu khẩu với nàng…. Nhớ tất cả những gì thuộc về nàng…