“Hừ… Yên tâm ta vẫn còn hiền lành chán! Không bì được với tên đầu gỗ kia đâu! Ách…” Mặc Viên khoanh tay lười biếng nói nhưng nói xong liền cứng đờ nhớ rằng mình lại lỡ miệng gọi Bạch Nhất Quân là đầu gỗ.
AAAAA!!! Miệng hại thân nữa rồi! Nhanh mồm nhanh miệng này! Cho chừa này!!!
Và hiển nhiên hai vị nào đấy rất nhanh bắt được trọng điểm trong câu nói vừa rồi, hướng Mặc Viên cười đầy ám muội:
Bạch Yến Lê: “Hì… Đầu gỗ nào cơ???”
Triệu Mẫn Ly: “Đầu gỗ luôn cơ!!!”
Mặc Viên niệm chú:… Mình không thấy gì hết… Mình không nghe gì hết…
Thấy nàng yên lặng, hai người không chịu thua liền ỉ ôi trêu ghẹo.
Bạch Yến Lê: “Lục hoàng huynh bị gọi như vậy liệu có tức giận hay không?”
Triệu Mẫn Ly ngồi xuống nhìn xa xăm nói: “Yến Lê, muội không hiểu rồi. Cái này gọi là phong tình trong tình yêu của người ta nha! Dù cái phong tình có chút quá sến súa.”
Bạch Yến Lê tỏ vẻ đã thấu hiểu: “Ừm… Ra là thế.”
Mặc Viên đầu đầy vạch đen trừng hai người sau đó không chịu thua đốp chát lại:
Mập
“Haha… Vậy thì tính là gì chứ? Đâu thể so được với Triệu quận chúa chứ! Hôm qua chỉ là đi lâu một chút, chạy nhảy ra nhiều mồ hôi một chút, người ta đã đau lòng tới tận cửa đón người về. Không những vậy còn lo lắng hỏi han các kiểu, tiện thể trình diễn một màn ân ái không chê vào đâu được. Vậy nên ta đây vẫn còn phải thỉnh giáo quận chúa ngài rất nhiều!”
Triệu Mẫn Ly:….
Nhìn biểu tình câm nín của nàng, Mặc Viên thầm giơ chữ V trong lòng. Hahaha… Muốn đấu với ta sao? Các ngươi vẫn còn non lắm! Về tu luyện thêm đi rồi hẵng quay lại.
Sau khi giằng co một trận trong phòng rốt cuộc tới gần giữa trưa mới xong.
Phòng bếp Cẩm Tú cung.
“Tới, tới, mau tới….” Triệu Mẫn Ly hi hi ha ha cười đến vạn hoa đua nở đeo tạp dề cho Mặc Viên, tiện thể xắn tay áo lên hộ nàng.
Bọn cung nữ, thái giám cùng đội nhìn Mặc Viên đen mặt đứng đó liền lo lắng hỏi: “Tiểu Viên cô nương, ngài làm được không, nếu không thì để bọn nô tài làm thay người.”
Bọn họ vừa nói xong Mặc Viên còn chưa kịp cảm động liền thấy Triệu Mẫn Ly nhảy đến: “Không được… Không được… các ngươi đều đứng sang một bên hết cho ta. Một mình nàng làm là được rồi nha!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/39.html.]
Mặc Viên đen mặt nhìn vị quận chúa nào đấy đang chống nạnh cười bỉ ổi cùng vị Thất công chúa nào đấy đang núp ở mép cửa cười lăn cười bò nghiến răng: “Được thôi, ta làm là được chứ gì. Các ngươi chờ mà xem! Hừ!”
Triệu Mẫn Ly làm mặt quỷ: “Ta mỏi mắt chờ mong!!!”
Dưới ánh mắt trêu tức của Triệu Mẫn Ly, Mặc Viên đi đến bàn nguyên liệu nhìn ngắm. Ừm… Thực lâu rồi không nấu ăn…
Ở kiếp này chỉ khi sinh thần của mẫu thân, phụ thân cùng các biểu ca nàng mới tự mình xuống bếp ngoài ra thì hầu như không có. Không biết có bị “lục” nghề không nữa! Thôi kệ, thử liền biết vậy!
Lựa chọn các nguyên liệu cần thiết bỏ qua một bên, Mặc Viên cầm d.a.o lên bắt đầu sơ chế nguyên liệu một cách thuần thục và gọn gàng.
Nhờ một thái giám thổi lửa giúp, Mặc Viên nhanh chóng ướp gia vị một số nguyên liệu cần thiết và chuẩn bị đồ trang trí món ăn.
Sau khi chuẩn bị xong khâu sơ chế, Mặc Viên bắt đầu xào xào nấu nấu một cách điêu luyện dưới những ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Triệu Mẫn Ly trợn mắt há mồm: không thể nào!!! O.o
Bạch Yến Lê hâm mộ: Tiểu Viên tỷ quá tuyệt!!! #>v<#
Đám cung nhân: Làm được thật kìa!!! O.O
Đến khi Mặc Viên trang trí xong món cuối cùng thì mọi người vẫn còn đang trong tình trạng hóa đá chưa phục hồi.
Bưng đồ ăn sắp thật chỉnh tề lên bàn, Mặc Viên cởi tạp dề đi đến trước mặt đống tượng đá kia, búng tay một cái “Tách”:
“Tỉnh lại! Ta nấu xong rồi, mọi người qua ăn đi, để nguội không ngon.”
------ Ngoài lề -------
Viên Viên *hai mắt long lanh*: Ta hung dữ thì ngươi không cần ta sao?
Bạch Nhất Quân vội trấn an: Ngoan! Không có chuyện đó! Nàng như vậy rất đáng yêu!
Viên Viên giơ chữ V cười đắc ý.
Bạch Yến Lê:…… Ta không thấy gì hết….
Linh Linh:….. Tự dưng bị tọng cho một họng thức ăn cho cún là thế nào? Ta đã làm gì nên tội….Bất hạnh ing~ Khóc ing~