Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 34

Cập nhật lúc: 2024-12-28 19:38:32
Lượt xem: 41

Mặc Viên ngồi nhìn mấy vị tiểu thư quan gia hiến nghệ mà buồn bực không thôi. Bởi vì sao??? Bởi vì cmn hiến thì hiến đi làm gì phải lơ đãng phóng điện về bên này, chính xác là phóng về phía tên yêu nghiệt đang ngồi cạnh nàng…

 

Thật là… muốn đá bay hết đám nữ nhân đó gê. Nhìn? Còn nhìn? Có tin lão nương chọc mù hai mắt nhà ngươi không? Hừ… hừ….

 

Nàng khó chịu nhai nhai thức ăn trong miệng, tưởng tượng đó là mấy nữ nhân kia càng ra sức nhai hơn nữa. Nhai cho đến khi phát hiện ra bản thân tự dưng lại buồn bực vì có người mơ ước Bạch đầu gỗ kia liền giật mình.

 

Ợ…. Sao nàng lại phải tức giận nhỉ? Hắn và nàng đâu có gì với nhau đâu. -__-

 

Thiên địa ơi!!! Điên rồi! Điên mất rồi! Bị nhập rồi! Đúng vậy… chính là như vậy… nàng nhất định bị nhập rồi….

 

Tự thôi miên mình xong, Mặc Viên lấy lại bình tĩnh, cầm một ly rượu lên nhấp một cái.

 

Nhưng chẳng bao lâu cái sự bình tĩnh mà Mặc Viên khó khăn lắm mới gây dựng được liền tan thành mây khói.

 

Lại tới???

 

Nhìn vị mỹ nữ uốn éo thân mình tạo thành một điệu múa tuyệt đẹp mà nàng suýt nữa lột mặt nạ bùng nổ.

 

Nếu như nàng ta chỉ múa thì thôi đi, còn dám lợi dụng điệu múa để tiến tới gần hắn nữa chứ. Hừ Hừ… xem ta c.h.ế.t rồi sao? Lão hổ không ra oai thì xem ta là hello kitty à???

 

Thấy nàng ta sắp vươn móng heo đến gần Bạch Nhất Quân, nàng nhanh mắt vươn tay ra trước, tay áo rộng thùng thình che khuất hắn đi, bề ngoài thì giả vờ cản hắn uống rượu:

 

“Ngươi uống nhiều rồi! Không cho phép uống nữa!”

 

Bạch Nhất Quân nãy giờ vẫn quan sát nàng làm sao không hiểu nàng, liền phối hợp làm theo: “Được, nghe nàng.”

 

Kế hoạch thất bại, mỹ nữ oán thầm, kín đáo trừng Mặc Viên một cái.

 

Và hiển nhiên Mặc Viên rất thoải mái cho nàng trừng. Haha… Cứ việc trừng đi, thử xem có tổn hại được cọng lông nào của bản đại gia ta không nhé! Nhưng mà bổn tọa là một người “trừng mắt tất báo” nha! Ngươi cứ chờ mà xem! Hắc… Hắc….

 

Và sau đó nghe nói vị tiểu thư đó bị tiêu chảy suốt hai ngày liền không thuốc nào cầm được, khổ không thể tả…

 

Nhưng đó là chuyện của sau này còn hiện giờ…

 

Bạch Nhất Quân nhìn vật nhỏ bên cạnh đang cười tà ác, ánh mắt toát ra cưng chiều vô hạn. Ừm… Nàng như vậy cũng rất đáng yêu.

Yến tiệc nhàm chán cuối cùng cũng kết thúc, Mặc Viên thở ra một hơi. Đúng là mệt c.h.ế.t nàng mà! Ngồi đau cả người, thật là….

 

Nhưng sau đó còn có một vấn đề khiến nàng đau đầu hơn nữa đang chờ. Hiển nhiên Mặc Viên hoàn toàn quên mất việc phải ở lại trong cung bồi lão nhân gia vài ngày.

 

Đến khi nhớ lại thì //_\|||

 

Nàng vội vàng lấy cớ tiễn Bạch Nhất Quân để chuồn trong chốc lát. Nhưng khi nàng nói ra lời này Thái Hoàng thái hậu và Bạch Yến Lê nhìn nàng và hắn bằng ánh mắt hết sức ám muội làm nàng rợn cả tóc gáy.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/34.html.]

 

*&^$$^%%*$#@#(&^%

 

Không thể chịu nổi mấy cái ánh mắt này mà!!!

 

Cho nên Mặc Viên nhanh chóng kéo Bạch Nhất Quân đi mất. Trong đầu không ngừng khấn vái các vị thần bốn phương tám hướng hãy mau thức tỉnh lương tri của Bạch đầu gỗ để hắn mang nàng về theo, đừng vứt nàng trong cái ổ sói này tự sinh tự diệt. Ở đây cmn cũng quá ghê người rồi đi!!!

 

Mặc Viên nhập tâm khấn vái hoàn toàn quên mất mình đang đi đường, hậu quả là chân nam đá chân chiêu, vấp một cái. Khi đó trong đầu nàng hiện lên một cảnh tượng khá là m.á.u me.

 

Con đường nhỏ mà nàng đi tuy không gồ ghề lắm nhưng nếu té sấp mặt kiểu này nhẹ thì trầy xước, u đầu chảy m.á.u các kiểu, nặng thì bị hủy dung cũng không phải là không thể nha!!!

 

Oa….. oa….oa…. bất hạnh -ing ~

 

Ý nghĩ nhanh chóng xẹt qua đầu thì nàng cũng theo bản năng nhắm tịt mắt đưa tay ra cố bấu víu cái gì đó để cứu vãn.

 

…….

 

…….

 

…….

 

Đợi thật lâu mà không hề thấy đau đớn như nàng vẫn tưởng tượng….

 

Mặc Viên hí mắt ra nhìn liền trợn ngược mắt (o.O)

 

WTF!!!

 

Nàng đang nhìn thấy cái quần què gì thế này???

 

Nàng không cảm thấy đau đớn cơ bản là nhờ Bạch Nhất Quân lương tâm trổi dậy đỡ nàng. Nhưng mấu chốt ở đây là cái tư thế này cũng cmn có phải quá thân mật rồi hay không???

Mập

 

Bạch Nhất Quân một tay đỡ lấy eo nhỏ của nàng. Hai tay Mặc Viên nắm lấy y phục trước người hắn, thân thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.

 

“Còn trợn nữa mắt sẽ rớt ra ngoài.” Bạch Nhất Quân nhìn nàng đầy ý cười.

 

Mặc Viên nghe giọng nói dịu dàng đầy quyến rũ của hắn cộng với tư thế “hơi” thân mật lúc này liền đỏ mặt một trận. Nàng nhanh chóng đẩy hắn ra xoay người đi trước, lắp bắp:

 

“Đ…i…..đi…. t…thôi….”

 

Dù đang là ban đêm nhưng người tập võ thị lực tốt hơn người bình thường nên hắn nhìn thấy rõ ràng nàng đỏ mặt. Kết quả là hắn lại không nhịn được cười thành tiếng: “Ha ha…”

 

Mặc Viên đi ở phía trước đang ảo não vì dạo gần đây rất hay đỏ mặt, nghe thấy tiếng cười của hắn mặt càng đỏ hơn nữa, quay lại trừng hắn: “Ngươi còn không đi?”

 

Bạch Nhất Quân bị nàng trừng thì ngoan ngoãn đuổi kịp bước chân nàng: “Đi thôi.”

Loading...