Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 32

Cập nhật lúc: 2024-12-28 19:36:59
Lượt xem: 44

“Hoàng tổ mẫu vạn an.”

 

“Thần nữ tham kiến Thái Hoàng thái hậu.”

 

“Hoàng tổ mẫu vạn an.”

 

Vào tới đại điện Bạch Yến Lê, Mặc Viên, Bạch Nhất Quân lần lượt hành lễ.

 

“Bình thân, ban ghế.” Thái Hoàng thái hậu cười hiền từ nói rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Mặc Viên, càng nhìn càng thuận mắt.

 

Mặc Viên bị lão nhân gia nhìn đến mức cứng ngắc, cả người đều không được tự nhiên. Nàng biết ánh mắt đó không hề có ý soi mói nhưng mà bị nhìn kiểu đó cũng quá…..

 

Bạch Nhất Quân cảm nhận được sự mất tự nhiên của nàng, nhanh chóng cứu người, đứng lên khẽ ho một tiếng: “Khụ… Hoàng tổ mẫu, hôm nay là đại thọ của người Tiểu Lục và Viên Viên có chuẩn bị chút lễ vật cho người, mong người sống lâu trăm tuổi, thọ tỷ nam sơn.”

 

“Đến là tốt rồi, còn lễ vật gì nữa…”

 

Thái Hoàng thái hậu vừa dứt lời thì cung nữ cũng dâng lễ vật lên. Lão nhân gia cười híp mắt khẽ chạm qua lễ vật của Bạch Nhất Quân nhìn một chút rồi cầm lấy món quà của Mặc Viên trực tiếp bỏ qua lễ vật của Bạch Nhất Quân.

 

Mập

Người bị bỏ qua lần 2:……

 

Bạch Nhất Quân ngồi phía dưới nhìn hành động của tổ mẫu nhà mình mà cảm thấy nguy cơ trùng trùng. Mặc danh hắn cảm thấy địa vị của bản thân đang tụt dốc nghiêm trọng. -.-’

 

Thái Hoàng thái hậu mở hộp lấy ra một sấp vải. Phía trên thêu phượng hoàng đang tung cánh xen kẽ là các họa tiết nhỏ nhưng cực kì tinh xảo như phù vân, mẫu đơn, chim trĩ,….

 

Nhưng điều đặc biệt là cả hai mặt trái phải của hình thêu đều là hình thù hoàn chỉnh làm cho bức thêu càng trở nên sống động, có hồn hơn.

 

Lão nhân gia nâng tấm vải lên càng nhìn càng yêu thích đến không nỡ buông tay. Nhìn ra sự đặc biệt của tấm vải liền lên tiếng hỏi:

 

“Viên nhi, sau này con như Tiểu Lục gọi ta hoàng tổ mẫu thôi, cái này là do con tự mình làm sao?”

 

“Vâng.” Mặc Viên nở nụ cười tiêu chuẩn không siểm nịnh đáp lại.

 

“Đây là thêu kiểu gì? Nhìn rất đặc biệt…”

 

“Bẩm là mẫu thân khi sinh thời đã dạy con.”

 

“Tốt. Rất tốt.” Lão nhân gia cười đến là vui vẻ.

 

“Ta thấy hoàng cung này quá quạnh quẽ rồi. Hoàng thượng bận chính sự không dứt ra được, hậu cung cũng chẳng được bao nhiêu người, nha đầu Thất nhi ba ngày hai bữa lại chạy ra khỏi cung du ngoạn, Tiểu Lục thì cũng bận chính sự. Viên Viên mấy ngày tới con không có việc gì thì đến bồi ai gia đi. Bà lão ta đây sắp cô đơn đến c.h.ế.t rồi.” Đột nhiên lão nhân gia đổi chủ đề.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/32.html.]

Ông trời ơi!!! Gì thế này? Lão tổ tông ơi mấy ngày tới con rất bận, cực kì, cực kì bận đó. Tha cho con đi! Ôi mẹ ơi! Nàng không muốn ở trong cái lồng son này đâu… không muốn đâu mà….. ahuhu….

 

“Chuyện này…” Nụ cười của Mặc Viên khẽ cứng lại, ấp úng. Nhưng khi nhìn đến vẻ mặt mong đợi của lão nhân gia cùng ánh mắt sáng như đèn pha của Bạch Yến Lê liền đổi lời:

 

“Vâng.”

 

“Đứa bé ngoan.”

Hoàng cung tổ chức yến tiệc là như thế nào?

 

Chính là khách sáo qua lại, ăn ăn uống uống, nói thêm ngàn lời hoa mĩ, xem mấy vị vũ cơ nhảy múa, …. Vân vân… mây mây…..

 

Toàn bộ tổng kết lại bằng hai chữ: nhàm chán.

 

Mặc Viên lười biếng gắp một cọng rau bỏ vào miệng nhai nhai có cảm giác như đang ăn cỏ.

 

Thật lòng mà nói thì đồ ăn ngự trù làm rất ngon nhưng hôm nay nàng chả có khẩu vị gì cả.

 

Đúng hơn là đang có chút hối hận vì bản thân nhất thời mềm lòng mà đồng ý ở lại trong cung vài ngày. Ai…. Miệng nhanh hơn não…. Ai….. Tự đào hố chôn mình…. Ai….. Hại thân…. Ai…..

 

Nhưng đó cũng không khó chịu bằng việc lâu lâu cứ bị người ta nhìn với ánh mắt tìm tòi, nghiên cứu. CMN! Bà đây chẳng phải quái thai hay sinh vật ngoài hành tinh nhé!!! Nhìn như vậy làm gì???

 

Và cái người có ánh mắt khủng bố đó là ai? Vâng đó chính là vị Hoàng đế anh minh thần võ của Bạch Ly quốc, là Nhị ca trong truyền thuyết của Bạch đầu gỗ, là người đang hối hận vì đã lỡ bỏ qua một màn diện kiến vị “đệ muội” tương lai là nàng trong Trữ Thọ cung…. (đệ muội: em dâu.)

 

Nàng bây giờ thực sự muốn chửi ầm lên nhưng người ta là Hoàng đế, nàng đâu có gan đó. Bạch Yến Lê cùng Thái Hoàng thái hậu rất thoải mái nên nàng cũng không mấy câu nệ.

 

Nhưng tên kia là Hoàng đế nha! Lỡ may sơ suất gì đó chọc giận hắn thì đầu nàng phải dời nhà mất. Thôi nàng vẫn nên yêu thương mạng nhỏ của mình đi. Thanh xuân tươi đẹp, nàng phải trân trọng… Ừm… Đúng là như vậy….

 

Mặc Viên mặc kệ xung quanh đang thả hồn theo gió thì bị một giọng nói trầm trầm làm tỉnh lại: “Đang nghĩ gì?”

 

Nhìn sang khuôn mặt có mấy phần giống với Hoàng đế nào đấy của Bạch Nhất Quân, Mặc Viên híp mắt tà tà nhìn hắn: “Ngươi thật sự muốn biết?”

 

“Ừm.” Bạch Nhất Quân một bộ tại hạ xin rửa tai lắng nghe.

 

Mặc Viên cười đầy tà ác:

 

“Đang nghĩ cách nào hay hay để tối nay “làm thịt” ngươi.”

 

Bạch Nhất Quân:…..

 

Còn có thể nói chuyện không đây?

Loading...