Bạch Nhất Quân kéo tay Mặc Viên một đường vào Trữ Thọ cung. Vừa đến cửa đại điện, còn chưa bước vào liền bị một cái bóng màu vàng như gió lốc đánh tới. “Cơn gió” đó lao thẳng đến Mặc Viên, ôm chầm lấy nàng.
Còn chưa đợi Mặc Viên phản ứng lại thì một chuỗi âm thanh lanh lảnh như chích chòe vang lên:
“Oa… oa… oa…Tỷ tỷ thật xinh đẹp! Tỷ là tẩu tẩu của muội đúng không? Tỷ tên gì vậy? Nhà tỷ ở đâu? Tỷ quen Lục hoàng huynh thế nào vậy? Tỷ thấy Lục hoàng huynh của muội thế nào? Tỷ…….”
Bạch Nhất Quân nhìn Bạch Yến Lê liến thoắn, đen mặt ngắt lời: “Bạch Yến Lê!!! Muội xong chưa?”
Dứt lời liền túm lấy “chích chòe vàng” ném sang một bên, trấn an Mặc Viên đang trong trạng thái đờ đẫn: “Nàng không sao chứ? Đây là Thất muội của ta, Bạch Yến Lê. Đừng sợ! Bình thường muội ấy hơi hoạt bát chút!”
Cái gì gọi là hơi hoạt bát? Nàng thấy là rất hoạt bát, cực kì hoạt bát mới đúng.
Mà khoan đã! Hắn mới nói gì cơ? Thất muội??? Vậy là công chúa sao??? Mặc Viên đưa mắt nhìn qua tiểu cô nương bị Bạch Nhất Quân ném sang một bên.
Ừm… gen hoàng gia quả thật rất tốt, là một tiểu mĩ nhân, tuy mới gặp nhưng nàng cảm giác vị công chúa này tính cách cũng rất tốt, không kiêu căng, thích hất mặt lên trời như mấy vị công chúa trong phim hồi trước nàng hay xem.
Nàng nhích lại gần Bạch Nhất Quân nhỏ giọng hỏi: “Này, đây là công chúa đó! Ta có cần hành lễ gì gì đó không?”
“Ngươi nghĩ sao?” Bạch Nhất Quân cười như không cười nhìn nàng.
“Ngươi thôi vớ vẩn đi! Ta đang hỏi nghiêm túc đó.”
“Bình thường thấy ta ngươi có hành lễ không?”
“Tất nhiên là không rồi.” Bình thường thấy ngươi ta không cãi nhau thì sẽ đánh nhau với ngươi. Hành lễ cái quái gì chứ? Đều là mây bay thôi. Mặc Viên thầm nghĩ.
“Vậy thì đối với muội ấy cũng không cần.”
“Ồ.”
Lại nhìn tiểu công chúa thêm một chút, Mặc Viên cảm thán không thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/31.html.]
Không ngờ đầu gỗ này lại có một tiểu muội trông dễ thương như vậy. Nhất thời hảo cảm của nàng đối với vị công chúa này tăng thêm không ít, liền tươi cười nhưng vẫn giữ phép tắc chào hỏi:
“Chào Thất công chúa.”
“Chào tỷ tỷ, tỷ tỷ không cần gọi muội công chúa gì gì đó, nghe rất xa cách. Muội tên Bạch Yến Lê, tỷ như mọi người gọi muội là Thất nhi hay gì cũng được. A… đúng rồi… Tỷ tên gì vậy???” Bạch Yến Lê vui vẻ nói.
Mặc Viên nghe xong chỉ số hảo cảm tăng gấp mười lần, cười như vạn hoa đua nở đáp:
“Ta tên Mặc Viên. Vậy sau này ta có thể gọi muội là Yến Lê không?”
“Được được được. Sau này muội sẽ gọi tỷ là Tiểu Viên tỷ nha!!!” Bạch Yến Lê chớp chớp mắt nhìn Mặc Viên.
“Tốt.”
Nói xong hai người còn đập tay nhau như thể đã thân từ lâu, người ngoài nhìn vào chắc chắn không biết hai người chỉ mới quen biết.
Mập
Bạch Yến Lê sau khi làm thân sau liền thân thiết ôm lấy cánh tay Mặc Viên nói:
“Tiểu Viên tỷ chúng ta cùng nhau vào thỉnh an Hoàng tổ mẫu đi, chắc người đợi cũng lâu rồi đó.”
“Được.”
Sau đó hai người cười cười nói nói tiến vào đại điện hoàn toàn ngó lơ một người đang sống sờ sờ như Bạch Nhất Quân.
Người bị xem thường triệt để_Bạch Nhất Quân:…..
Bạch Nhất Quân đen mặt nhìn bóng lưng hai vị nào đấy, nhéo nhéo mi tâm. Không biết là ai mới vừa rồi còn sợ sệt, khăng khăng không muốn vào, bị hắn kéo vào. Giờ thì hay rồi trực tiếp bỏ qua sự tồn tại của hắn, đi thẳng vào mà hề có chút trở ngại tâm lý nào luôn.
Sau một hồi trầm mặc, Bạch Nhất Quân buồn bực nhấc chân vào đại điện.