Ngự hoa viên_Hoàng cung.
Ngày đại thọ Thái hoàng thái hậu các quan đại thần đa số đều tham dự đầy đủ, vì lễ đã diễn ra vào buổi sáng nên hiện tại mọi người không mặc triều phục mà chỉ mặc thường phục thoải mái.
Đi cùng là chính thê cùng các công tử, tiểu thư dòng chính, các vị phu nhân cùng tụ lại nói chuyện về tướng công cùng nhi tử mình.
Mấy vị tiểu thư quan gia cùng công tử thế gia ăn mặc trang trọng hơn so với ngày thường, bày ra những tư thế cao quý, ưu nhã, mong tìm được ý trung nhân như mong ước.
Tóm lại là ai cũng đẹp lộng lẫy!
Đó chính là kết luận của Mặc Viên khi vén rèm xe lên nhìn. Thả rèm xuống, nàng không ngừng cảm thán.
Thật lòng khâm phục mấy vị tiểu thư ngoài kia nha! Nàng chỉ cài vài ba cái trâm đã cảm thấy như cực hình rồi mà mấy vị kia hình như chỉ hận không thể cài thêm vài cái lên đầu.
Nàng tự thấy y phục hôm nay của mình đã đủ rườm rà rồi nhưng khi nhìn y phục của mấy vị ngoài kia thì nàng chỉ biết líu lưỡi.
Chậc… chậc… Cũng quá dọa người rồi đi!!!
Đang suy ghĩ miên man thì giọng nói trầm thấp của Bạch Nhất Quân vang lên làm nàng bừng tỉnh:
“Tới nơi rồi! Mau đi thôi!”
“À… ừ…”
Trữ Thọ cung.
Một nữ tử áo vàng thoăn thoắt chạy vào hành lễ với lão nhân gia đang ngồi ở phía trên: “Hoàng tổ mẫu vạn an.”
Thấy người vừa đến Thái Hoàng Thái hậu gương mặt hiện lên nụ cười hiền từ: “Thất nhi, mau đến cho tổ mẫu nhìn xem.”
“Dạ.” Dứt lời liền chạy đến bên cạnh ngồi xuống.
“Con đứa nhỏ này không thể làm ai gia bớt lo được sao? Suốt ngày xuất cung dạo chơi khắp nơi. Cả Tiểu Lục nữa, sang năm đã hai mươi sáu rồi mà chẳng chịu thú thê nạp thiếp, thân làm tổ mẫu ta muốn bồng chắt lắm rồi. Các con a….”
Mắt thấy tổ mẫu nhà mình lại ca bài ca con cá cũ rích, Bạch Yến Lê liền nhanh chóng nghĩ kế dừng tổ mẫu lại. Nhưng không đợi nàng nghĩ ra kế sách thì Lưu ma ma đã đi vào bẩm báo, cũng kịp thời ngăn Thái Hoàng thái hậu lại:
“Bẩm Thái Hoàng thái hậu, Lục vương gia đã đến….”
“Mau, mau gọi vào…”
“Nhưng mà vương gia con dẫn theo một vị cô nương nữa. Ngài ấy nói sắp xếp cho vị cô nương đó xong sẽ vào.”
“Hả???” Lưu ma ma vừa nói xong liền có hai âm thanh ngạc nhiên vang lên.
Thái Hoàng thái hậu nhanh chóng nói Lưu ma ma: “Cô nương??? Mau, mau cho cả cô nương ấy vào, đừng để nàng đi!!!”
Hai người trong đại điện lúc bấy giờ mỗi người một suy nghĩ….
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/30.html.]
Bạch Yến Lê: Lục hoàng huynh thích nữ nhân không phải nam nhân. Lục hoàng huynh nhàm chán như cái cọc gỗ cuối cùng cũng mang tẩu tẩu về cho nàng. AAAAAA!!!! Kích động quá đi mất!!!
Thái Hoàng thái hậu: Tiểu Lục cuối cùng cũng chịu mở lòng rồi. Tiểu Lục chịu thành thân rồi. Ta sắp được bồng chắt rồi. Tốt! Tốt! Tốt!
“Vương gia, tiểu thư, xin dừng bước!” Lưu ma ma nhanh chóng đuổi theo hai người phía trước.
Bạch Nhất Quân cùng Mặc Viên khó hiểu quay lại nhìn. Vì đang phải sắm vai một “thục nữ” nên Mặc Viên cười hiền hòa, lễ độ lên lên tiếng:
“Lưu ma ma, có chuyện gì sao?”
“Là Thái Hoàng thái hậu truyền chỉ căn dặn nô tỳ đưa vương gia và cả tiểu thư vào Trữ Thọ cung thỉnh an..”
Hả??Nụ cười của Mặc Viên hơi cứng lại. Uầy, uầy không phải chứ??? Mình nghe nhầm, nghe nhầm thôi….
Sau khi thôi miên bản thân Mặc Viên nhanh chóng tiếp lời: “Để vương gia vào thỉnh an sao? Vậy có thể phiền Lưu ma ma chờ một chút để vương gia dẫn ta tới Ngự hoa viên trước hay không?
“Tiểu thư, lão phật gia cho gọi cả người và vương gia vào thỉnh an.”
Mặc Viên:…..
Đm….
Hiện thực vẫn là hiện thực…..
Gọi nàng á? Thiên ơi, nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý nữa mà!!! Thần kinh yếu ớt của nàng không chịu nổi đâu! Đừng đùa nhau thế chứ!!!
Mặc Viên gấp đến độ sắp khóc liền đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Bạch Nhất Quân, mong lương tâm của hắn mau chóng trỗi dậy mà cứu nàng một mạng. Huhuhuhu….. (ToT)
Nhưng hiển nhiên lương tâm của ai đó đã sớm vứt ra biển cho cá ăn từ lâu, hắn bình tĩnh nói với Lưu ma ma: “Được! Ma ma đi trước, bổn vương sẽ đưa nàng vào sau.”
Lưu ma ma nghe vậy liền hành lễ rồi lui xuống.
Thấy Lưu ma ma đã đi xa, Mặc Viên lập tức trở mặt, mở to mắt trừng Bạch Nhất Quân: “Họ Bạch kia, ngươi lại dám hố ta???”
“Có sao?” Bạch Nhất Quân cười như không cười nhìn nàng.
“Ngươi còn dám nói sao? Ta còn chưa chuẩn bị tâm lý, đi vào đó lỡ có chuyện gì sao? AAAAAA….. điên mất thôi. Tại ngươi… đều tại ngươi….”
“Căng thẳng vậy làm gì? Chẳng phải chỉ thỉnh an một chút thôi sao?”
Mập
Đm…đm… đm… Mặc Viên lúc này rất muốn xông lên bóp c.h.ế.t tên đứng trước mặt mình. Hắn nói dễ nghe quá nhỉ???
Còn không đợi nàng nói Bạch Nhất Quân đã tiếp lời, còn thuận tay xoa xoa đầu nàng: “Thật ra thì Hoàng tổ mẫu là người hiền lành. Ngươi cứ tự nhiên một chút, không cần phải sợ…”
Mặc Viên rối rắm chẳng thèm để ý việc hắn xoa đầu nàng: “Thật sao?”
“Ừ. Mau đi thôi.” Hắn mỉm cười gật đầu khẳng định, sau đó lôi kéo nàng đi vào.