Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 27
Cập nhật lúc: 2024-12-28 19:34:22
Lượt xem: 22
Sau khi ăn uống no say Mặc Viên lại bò về Trúc Nguyệt Các. Vừa bước vào phòng, nhìn đến chiếc hộp trên bàn nàng mới nhớ nàng chưa đưa lễ vật cho Bạch đầu gỗ kia.
Ôi cái đầu này! Sắp vứt đi được rồi……
Nhìn quanh tìm kiếm nhưng chẳng thấy bóng dáng Hồng Trà đâu, nàng đành nhận mệnh lê lết đến Tĩnh Các lần nữa. Thật là… không ưa mà sao cứ gặp quài hà……ai… ai… ai….
-----Tui là phân cách tuyến xinh nhất thế gian-----
Tĩnh Các.
“Quậy đã quậy, ăn đã ăn, ngươi đến đây làm gì nữa.” Bạch Nhất Quân nhìn người vừa tông cửa xông vào hỏi.
“Cầm lấy…” Mặc Viên chìa cái hộp trước mặt hắn.
“Gì đây?”
“Lễ vật cho vị kia của ngươi. Bổn đại gia ta đây dù sao cũng đã kí khế ước của ngươi rồi nên phải làm cho có tâm một chút chứ!!!” Mặc Viên ngồi vắt vẻo trên ghế nói.
“Tin được không?” Hắn tỏ vẻ ngờ vực.
“Này! Ngươi dẹp cái vẻ mặt cùng giọng điệu đó đi được không? Bộ nhìn ta rất không đáng tin sao?” Nàng vừa nói vừa xoa xoa mặt mình.
“Đúng vậy.” Bạch Nhất Quân khẳng định cực nhanh, cực chắc.
Mặc Viên:…..
Quá đáng…. Quá đáng lắm rồi nha….
“Mặc kệ ngươi tin hay không, đồ đã đưa, ta về đây.” Còn không đợi hắn trả lời nàng đã sớm không thấy bóng dáng.
Bạch Nhất Quân cười cười nhìn theo bóng lưng ai đó rồi mở cái hộp bên cạnh ra. Thấy đồ vật bên trong hắn thật sự rất bất ngờ, thật không ngờ nàng nói thật, mà lễ vật này…….
Thấm thoát đã tới ngày đại thọ.
Trúc Nguyệt Các.
Mặc Viên đi dạo về, mở cửa phòng, còn chưa bước vào đã bị cảnh tượng bên trong làm cho mù cả mắt. Nàng liền gọi lớn:
“Tiểu Trà nhi….”
….
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/27.html.]
….
….
“Hồng Trà….” Đợi không thấy ai, Mặc Viên gầm lên.
“Đây, đây, tới đây…” Hồng Trà mang theo một đống đồ lỉnh kỉnh chạy tới.
Nhanh chóng đặt đồ lên bàn, Hồng Trà lau mồ hôi rồi mới chạy đến trước mặt Mặc Viên:
“Tiểu thư, người cần gì sao?”
“Thế này là thế nào?” Mặc Viên chỉ tay vào đống đồ đầy ắp trong phòng mà mí mắt không ngừng co giật.
“Là do vương gia bảo người mang tới cho tiểu thư.”
“Cho ta?” Mặc Viên mở to mắt chỉ vào mũi mình.
“Đúng vậy.” Hồng Trà gật đầu khẳng định.
“Có nhầm không vậy? Ta có bao giờ dùng mấy thứ này đâu chứ?” Mặc Viên vừa nói vừa cầm mấy cái trâm cài lên xem.
“A…. đúng rồi tiểu thư, vương gia còn dặn trong cung có việc nên gia phải nhập cung nhưng tối nay người sẽ quay về phủ đón tiểu thư, còn nói người nhớ chuẩn bị sớm.”
“Vào cung?” Mặc Viên có chút mờ mịt.
“Đúng vậy, tiểu thư chẳng lẽ người quên rồi sao?” Hồng Trà dè dặt hỏi.
Mặc Viên:………
Và hiển nhiên dạo này cuộc sống quá yên bình, vui vẻ nên nàng đã sớm vứt vấn đề này lên chín tầng mây xanh, nếu đầu gỗ kia mà biết nhất định sẽ treo nàng lên mà đánh mất thôi.
Mập
“Hắn có nói khi nào hắn quay lại không?” Nuốt một ngụm nước miếng, nàng quay qua hỏi Hồng Trà.
“Đoán chừng một canh giờ nữa vương gia sẽ về.”
Nghe Hồng Trà nói mà Mặc Viên thở phào nhẹ nhõm. Cũng may còn đủ thời gian, không thì….. ôi, nàng không dám nghĩ tới đâu.
“Tiểu Trà nhi…. Em mau giúp ta đi.”
“Dạ…”