Bạch Nhất Quân trở về Tĩnh Các liền vào thư phòng đứng ngẩn người bên cửa sổ.
Hắn nhớ lại từng chút, từng chút cảm giác của mình đối với Mặc Viên liền cảm thấy bản thân mình càng ngày càng kì lạ. Khi ở cùng với nàng hắn thấy nguyên tắc của mình từ trước tới nay đều là mây bay.
Hắn có thể cãi nhau với nàng, có thể trêu nàng, có thể quan tâm những thứ nhỏ nhặt của nàng, đôi khi đánh nhau với nàng, mỗi lần chọc giận nàng khiến nàng nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống mà không thể làm được gì liền vui vẻ, thậm chí đôi lúc cảm thấy nàng rất đáng yêu…
Đó toàn là những thứ chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của hắn lúc trước, khi chưa gặp nàng. Nhưng hắn thật sự không có bài xích những điều đó, thậm chí còn có chút…. Thích được như vậy….
Hắn cũng cảm nhận được có một thứ gì đó đang dần dần thay đổi trong cảm xúc của mình. Dường như lúc đầu lừa nàng kí bản khế ước kia là hoàn toàn cố ý, có lẽ từ khi bắt đầu hắn đã để ý đến nàng, rồi dần dần bị tính cách thẳng thắn, khi thì rất trưởng thành khi thì nghịch ngợm, khi thì ngốc ngốc của nàng thu hút.
Hắn cũng biết nàng hoàn toàn không coi hắn là một vị vương gia mà chỉ xem hắn như một vị bằng hữu để đối đãi. Nhưng khi biết nàng chỉ coi hắn là bằng hữu thì trong lòng mạc danh có chút mất mác.
Hắn nhận thấy tình cảm của mình đối với nàng đã chệch ra khỏi giới hạn tình bạn . Hình như hắn có chút thích nàng mất rồi…..
Mập
-----------Ngoài lề----------
Linh Linh: Oa oa oa thích rồi hở? Sao tui có cảm giác đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu vậy ta?
Viên Viên (lườm): Ngươi nói ai là phân trâu đấy?
Linh Linh (không sợ c.h.ế.t cười cười): ôhôhô ngươi nghĩ còn ai vào đây. Ngươi đấy!!!
……..
Hệ thống thông báo bạn tốt Diệp Linh đã bị diệt khẩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/23.html.]
Bạch Nhất Quân (hừ mũi): hừ… Đáng đời…
Hệ thống lại thông báo bạn tốt Diệp Linh c.h.ế.t không nhắm mắt.
Mặc Viên sau khi đã ngủ đủ liền tự mình tỉnh dậy. Mở mắt ra nhìn xung quanh một cái làm Mặc Viên giật hết cả mình.
Nàng lắc lắc đầu nhắm mắt lại thầm nghĩ bản thân mình điên rồi. Mới tập trung tinh thần làm việc năm ngày mà nàng đã hoa mắt rồi sao?
Nàng nhớ rõ mình ngủ dưới gốc đào thụ sau vườn còn nhớ rằng mình dặn Hồng Trà không cần gọi nàng dậy, khi mở mắt ra lại thấy mình nằm trong phòng. Cũng quá hư cấu rồi đi. Eo ơi!
Tiếp tục lắc lắc đầu, một lần nữa mở mắt ra. Vẫn còn ở trong phòng? O.O
Nàng đưa tay dụi dụi mắt, vẫn không thay đổi xíu nào. WTF!!! Cái quái gì thế này??? Chẳng lẽ mình bị mộng du hả trời??? Không không không! Không phải!!!
Mặc Viên không tin mình bị mộng du ra sức lắc lắc đầu để tăng sức thuyết phục.
Hồng Trà đi vào thấy hành động đáng yêu của Mặc Viên thì cười khúc khích.
Chử tử này của nàng rất đặc biệt nha! Nàng không hề khó ở như cái vị ở Thúy Đình Các kia. Ở chung không lâu nhưng nàng nhận thấy vị chủ tử này là người dễ gần, bình thường cũng không cần ai hầu hạ, từ ăn nói đến hành xử cực kì tự do không câu nệ cho nên nàng (Hồng Trà) mới dám lớn mật cười như vậy.
Nhưng cũng không trách nàng được nha! Do tiểu thư nhà nàng lúc mới ngủ dậy cực kì dễ thương, đôi khi còn làm ra vài hành động rất đáng yêu giống bây giờ….
Còn về phần Mặc đại cô nương của chúng ta lúc bấy giờ đang chìm trong tận cùng của nỗi đau thấy Hồng Trà bước vào như vớ được cọng cỏ cứu mạng, hai mắt rưng rưng:
“Tiểu Trà nhi à, ta… ta…ta sao lại ở trong phòng vậy? Ta nhớ rõ lúc nãy ta ngủ trên bãi cỏ dưới gốc cây đào thụ sau vườn mà! Lúc tỉnh dậy lại ở trong phòng? Em đưa ta vào sao? Không… không… không… Em không thể… vậy là sao? Chẳng lẽ ta bị mộng du sao? Không không không! Không phải vậy đâu!!! Đúng không….?
Mặc Viên như s.ú.n.g b.ắ.n liên thanh không ngừng nói, càng nói càng loạn, cuối cùng tự dọa mình rồi rưng rưng nhìn Hồng Trà như thể nếu nàng (Hồng Trà) nói “đúng vậy” một cái thì nàng (Mặc Viên) liền c.h.ế.t cho xem.