Xuyên Không, Ta Làm Loạn Tại Thế Giới Cổ Đại - 20

Cập nhật lúc: 2024-12-28 16:18:10
Lượt xem: 39

Sau khi ăn uống chán chê, Mặc Viên cực kì hài lòng vỗ vỗ bụng nhỏ, đưa mắt nhìn tới đầu gỗ nào đấy sớm coi như nàng không tồn tại mà tiếp tục đọc sách,đứng dậy xách theo một cái ghế để đối diện hắn rồi đặt m.ô.n.g ngồi xuống:

 

 

 

“Này, chúng ta nói chính sự đi.”

 

“Không ăn nữa sao???” Bạch Nhất Quân lật một trang sách, không thèm ngẩng đầu lên.

 

“Ờm… Đại khái là no rồi.” Mặc Viên chống cằm sâu xa nói.

 

Nghe nàng nói, hắn nâng mắt lên nhìn thì khóe miệng không ngừng giật giật. Haha… Bảo sao không ăn, căn bản là nàng đã ăn sạch rồi.

 

“Ta thấy gọi ngươi là thỏ ngố thì thật sỉ nhục loài thỏ. Nên gọi ngươi là heo mới đúng.”

 

“Ờm… Cũng đâu đến mức như vậy đâu.” Mặc đại cô nương tiếp tục tỏ vẻ sâu xa.

 

“Cũng đâu nhiều lắm… Bánh hoa hồng, bánh quế hoa, bánh vừng tròn, bánh pha lê, một bình trà Bích Loa Xuân…” Bạch Nhất Quân bình tĩnh liệt kê. santruyen

 

“Hình như là hơi nhiều… một chút…”

 

“Ở Trúc Nguyệt Các ngươi bị bỏ đói sao???”

 

“Không có.” Ai đó sờ mũi nhìn trần nhà.

 

“Vậy thì sao lại ăn như thế???”

 

“Ờm…Nhất thời không kiềm chế được thôi. Định lực của ta đối với thức ăn hơi kém “một chút”….”

 

“Không chỉ là một chút thôi đâu. Ta rất nghi ngờ, không biết có khi nào ngươi vì thức ăn mà bán ta không đây???” Bạch Nhất Quân dùng quyển sách gõ lên trán nàng một phát nói bằng giọng điệu ta rất không tin tưởng ngươi. santruyen

 

Mặc Viên bị đánh, ôm trán oán trách: “Này, ngươi thôi đi có được hay không??? Ta là người không có nghĩa khí vậy sao???”

 

“Đúng vậy.” Bạch Nhất Quân khẳng định.

 

Mặc Viên: “…..”

 

Được rồi…. Quả thật “đôi lúc” nàng không có nghĩa khí thật nhưng mà cũng không tệ hại đến mức độ đó chứ. Thật quá đáng mà!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/20.html.]

Sau một hồi tự gặm nhấm nỗi bi thương của mình thì sinh vật đơn bào họ Mặc nhanh chóng ném nó lên chín tầng mây xanh, chính thức nhớ lại tại sao mình lại đến đây.

 

Chỉnh sửa lại cảm xúc của mình, Mặc Viên nghiêm túc nói: “Bạch Nhất Quân có thể cho ta hai khối vải được không? Ta có việc cần dùng.”

 

“Ngươi lại định phá phách gì nữa đây?” Hắn nhìn nàng đầy nghi ngờ.

 

Nghe xong Mặc Viên lập tức đen mặt trừng hắn: “Này!!! Ngươi không thể nhìn ta với một chiều hướng tốt đẹp sao? Phá phách? Phá cái muội ngươi!”

 

Nhìn nàng nổi đóa, tâm trạng Bạch Nhất Quân tốt lên mười phần, khẽ cười, giọng nói mang phần khinh bỉ: “Vậy ngươi muốn làm gì? Đừng nói với ta là ngươi định làm nữ công? Cái đó rất khó tin, so với việc trời đổ mưa m.á.u còn khó tin hơn!”

 

Mặc Viên nghiến răng trèo trẹo, sắc mặt của Mặc đại cô nương lúc này không khác nhọ nồi là bao. Khó tin??? Được… Được… Đầu gỗ nhà ngươi cứ đợi đấy mà xem ta có thể làm gì nhé!!!

 

“Vậy ngươi có cho không???” Mặc Viên đọc một ngàn lần tĩnh tâm kinh mới nặn ra được một câu.

 

“Được rồi, ngươi muốn lấy loại nào thì cứ lấy đi.” Thấy nàng sắp bạo phát, Bạch Nhất Quân rất thức thời không trêu nàng nữa. Hắn lớn tiếng gọi: “Người đâu, đi tìm Đại Phúc đến đây.”

 

Sau khoảng nửa khắc (1 khắc= 15 phút), lão quản gia nhanh chóng có mặt, cung kính hành lễ: “Tham kiến vương gia.”

 

“Ừm. Ngươi đưa Mặc ngốc… Mặc cô nương đi khố phòng lấy vải. Nàng muốn loại nào cứ đưa cho nàng.” Bạch Nhất Quân ra lệnh, nhất thời định nói “Mặc ngốc nghếch” liền bị ánh mắt như d.a.o găm của ai đó lia vèo vèo tới nhanh chóng sửa lời.

 

“Nô tài tuân mệnh.” Lão quản gia cung kính cúi đầu vẫn không hề hay biết sóng ngầm đang d.a.o động giữa hai người.

 

“Còn nữa…”

 

“Vương gia còn gì căn dặn a???”

 

“Sau này những việc này không cần đến hỏi ta!!!”

 

Ngụ ý là sau này nàng muốn gì cứ đưa không cần hỏi ý vương gia sao??? Đại Phúc nghe xong cảm thấy hơi bất ngờ, nhất thời không phản ứng kịp. Này có cái gì đó sai sai rồi đi!!!

 

Thấy Đại Phúc ngẩn người, Bạch Nhất Quân khẽ nhíu mày: “Đại Phúc…”

 

“A…Nô tài tuân mệnh…” Đại Phúc hoàn hồn nhanh chóng lĩnh mệnh.

 

“Được rồi, ngươi đưa nàng đi đi.”

Mập

 

“Vâng.” Nói xong liền dẫn theo Mặc Viên đến khố phòng.

 

Loading...