Tĩnh Các
Mặc Viên phi thẳng vào như chỗ không người. Nàng cũng thấy hơi kì quặc, họ Bạch kia dù sao cũng là một vương gia mà để người khác xông vào chỗ ở như đi chợ thế này sao???
Hai vị thị vệ ca ca ngoài cửa kia không cản nàng như trong phim mà chỉ đơ mặt nhìn nàng đi vào. Hai người này có phải quá “dễ tính” rồi hay không??? Thực kì lạ à nha!!!
Và hiển nhiên ai đó vẫn rất tỉnh bơ cho rằng thị vệ ở đây khá dễ tính mà không hề biết rằng nếu không có Bạch Nhất Quân dặn trước thấy nàng đến không cần cản thì thị vệ dù có mười cái đầu, một trăm lá gan cũng không dám để nàng ngang nhiên đi vào như vậy.
Nhưng đối với loài sinh vật đơn bào như Mặc Viên nàng thì vấn đề cong cong vẹo vẹo này nhanh chóng được vứt ra khỏi đầu. Nàng phải mau mau đi tìm đầu gỗ kia để trấn lột… à không… là đi “đàm phán”.
Lượn bảy cua tám quẹo, Mặc Viên đến trước thư phòng, rất ý thức rằng mình hôm nay theo chủ nghĩa hòa bình đi “đàm phán” nên phải thật lịch sự, phải “thục nữ” một chút.
Điều chỉnh hơi thở, đưa tay lên gõ cửa, trong phòng liền vang lên âm thanh trầm thấp: “Vào đi.”
Mặc Viên đẩy cửa ló đầu vào nhìn quanh liền thấy Bạch Nhất Quân một thân trường bào trắng tinh với chỉ
bạc thêu thành từng áng phù vân đang ngồi đọc sách.
Nhìn hắn bây giờ rất khác với lúc bình thường, an an tĩnh tĩnh ngồi đó như một vị trích tiên không vướng bụi hồng trần. Mặc Viên nàng là một người yêu cái đẹp nha!!! Thật không muốn phá vỡ khung cảnh đẹp như thế này mà!!! Và kết quả là nàng nhìn hắn đến xuất thần.
Bạch Nhất Quân đợi hồi lâu mà không thấy ai lên tiếng, nâng mắt lên nhìn liền thấy vẻ mặt ngơ ngẩn mang “chút” háo sắc của ai đó, khẽ cười một tiếng: “Ngươi định ngốc ở đó đến tối sao???”
Mặc Viên hoàn hồn, không hề cảm thấy ảo não vì bị sắc đẹp mê hoặc đến quên trời quên đất mà còn rất có tâm trạng vuốt vuốt cái cằm trơn nhẵn đưa ra bình luận: “Ngươi im lặng thì là phong cảnh, ngươi mở mồm chính là sát cảnh. Chậc… chậc…”
“Còn dám bình luận sao??? Mới đó mà da mặt ngươi lại dày thêm vài tấc rồi. Bội phục!!! Bội phục!!!” Bạch Nhất Quân gấp sách lại, khẽ tựa người vào ghế nói đầy trêu chọc.
Và hiển nhiên Mặc Viên đã sớm luyện thành tuyệt kĩ “chai mặt” nên chẳng thèm để ý lời trêu chọc của hắn, còn rất phớt tỉnh hưởng ứng: “Quá khen!!! Quá khen!!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/19.html.]
Bạch Nhất Quân: “…..”
Bạch Nhất Quân cảm thấy thật bất lực nhìn cái vị nào đó đang rất không hình tượng ngồi vắt vẻo trên ghế ôm lấy đĩa điểm tâm đáng lẽ ra là của hắn ăn một cách ngon lành.
Qua một hồi lâu, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa liền lên tiếng: “Ngươi đến đây để ăn sao???”
“Không.” Mặc Viên bỏ một miếng bánh vào miệng trả lời cực kì dứt khoát.
“Vậy ngươi đang làm gì???” Cơ mặt Bạch Nhất Quân không ngừng co giật.
“Ăn.” Mặc Viên đáp một cách chắc chắn.
Bạch Nhất Quân: “……” hắn còn có thể nói gì nữa đây???
Mập
“Không cần nhìn ta như vậy. Ta đến đây thật sự không phải để ăn…” Tiếp tục nuốt xuống một miếng bánh lớn, uống xuống một ngụm trà, Mặc đại cô nương cực kì bình tĩnh nói.
Bạch Nhất Quân nhéo mi tâm, đau đầu không thôi. Còn dám nói không ăn??? Vậy đĩa bánh sắp thấy đáy kia là do hắn ăn sao???
Ăn xong đĩa bánh hoa hồng, Mặc Viên tiếp tục tấn công tới lồng bánh quế hoa bên cạnh, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói: “Ngươi muốn ăn thì có thể tới đây mà ăn. Đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn ta, rất mất khẩu vị nha!!!”
Trên trán Bạch Nhất Quân xuất hiện ba vạch đen hoa hoa lệ lệ: “Ta ngược lại thấy ngươi ăn cực kì ngon miệng thì có…” -.-\
“Có sao???” Cắn một mẩu bánh lớn, nàng sờ sờ cằm làm vẻ suy tư: “Nhưng cũng đúng thôi. Lúc nãy chẳng qua là ta nhìn ngươi hơi lâu một chút tiện thể bình luận một chút vậy mà ngươi ta gì mà mặt dày mặt dạn, không biết xấu hổ, không hề có phong thái của một cô nương gia….. Ngươi nói như vậy làm ta rất đau lòng nha!!! Cho nên ta phải ăn để bù đắp lại tâm hồn nhỏ bé đã bị ngươi thương tổn nga ~”
Bạch Nhất Quân: “……”
Nhìn cái vị nào đấy đang không ngừng ăn, khóe miệng Bạch Nhất Quân không ngừng co giật. Nàng nói như thể hắn là tội đồ vậy. Cái gì gọi là tâm hồn nhỏ bé bị hắn thương tổn??? Hắn chỉ nói một câu da mặt dày mà con thỏ ngố này lại suy nghĩ ra một đống vấn đề vậy sao??? Cũng quá giỏi suy diễn rồi đi!!!
Còn có cái gì mà phong thái cô nương gia??? Làm ơn đi, từ lúc hắn gặp nàng tới giờ có bao giờ nàng thể hiện mình là một cô nương sao??? Nhìn như một tiểu lưu manh thì có!!!