Mặc Viên được Phúc bá dẫn đến Trúc Nguyệt Các. Trên đường là một bầu không khí im lặng… im lặng… im lặng đến đáng sợ.
Phúc bá rất thức thời nuốt hết mấy lời giới thiệu dư thừa vào bụng, nhanh chóng đưa người qua đại sảnh rồi thẳng một đường đến phòng ngủ chính không hề gián đoạn.
“Công t…. Ách….. Cô nương…” Phúc bá nhìn người một thân nam trang anh khí ngời ngời khó khăn sửa lời.
“À…. Hả???” Mặc Viên đang chìm trong oán hận vô hạn lập tức đáp lại theo bản năng.
“Đã tới. Đây là phòng của ngài.”
“À… ừm… Đa tạ.” Mặc Viên chắp tay khẽ khom người.
“Công…… Cô nương khách khí rồi. Ta còn có việc, xin mạn phép.” Phúc bá cáo từ xong lập tức rời đi.
Mặc Viên nhìn lão quản gia đã đi xa, vào phòng, đóng cửa liền đá đông một chiếc giày, tây một chiếc giày, sau hướng chiếc giường lớn trong góc phi qua santruyen.
Lăn qua lăn lại, lộn tới lộn lui, ôm chăn cắn cắn, xé xé, đem gối đầu đập lung tung loạn xạ rồi viu…. Ném nó vào góc.(-.-)
Nổi điên xong Mặc Viên ngồi dậy chỉnh lại tóc cùng y phục vô tình nhìn tới vết thương trên cánh tay liền hận đến nghiến răng ken két.
Mập
Đi qua lấy hành lí đã được đưa tới từ sớm, lục đông lục tây lấy ra một lọ Kim Sang dược, nhanh chóng xử lý qua vết thương rồi bôi dược lên.
Mặc Viên nhìn chằm chằm vết thương đã được bôi thuốc trên tay, càng nhìn m.á.u nóng càng nhanh chóng dồn tới não làm nàng tức điên người.
--------tớ là phân cách tuyến xinh đẹp--------
Không lâu trước đó ở thư phòng Tĩnh Các.
“Khế ước???” Mặc Viên ngồi vắt vẻo trên ghế xoa xoa chiếc cằm trơn nhẵn.
“Đúng vậy.”
“Ừm, nói thử xem.”
“Khế ước này sẽ có hiệu lực hai năm. Trong hai năm này ngươi sẽ ở lại vương phủ giúp ta. Sau hai năm ngươi có thể rời đi. Thế nào???” Bạch Nhất Quân ưu nhã nói, trong mắt lóe lên sự gian xảo nhưng rất nhanh liền biến mất.
“Cái gì??? Hai năm??? Ngươi muốn đại gia ta phải chôn vùi thanh xuân tươi đẹp của mình ở đây á??? Không có cửa đâu!!! Cửa sổ cũng không có!!!” Nàng trợn mắt nhảy dựng lên.
Đùa gì thế??? Ở bên cạnh đầu gỗ này chừng ấy thời gian nàng không chán c.h.ế.t cũng sẽ bị hắn chọc cho tức chết. Không được, ngàn vạn lần không được. Rất không khả thi nha!!!
“Sau hai năm ta cho ngươi mười vạn lượng.” Hắn bắt đầu thương lượng mềm mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-lam-loan-tai-the-gioi-co-dai/13.html.]
“Không được.”
“Hai mươi vạn.”
“Không.”
“Năm mươi vạn.” Bạch Nhất Quân cười cười nhìn con thỏ ngố hám tiền bắt đầu d.a.o động.
“Ta… Không được.” Mặc Viên cắn răng nói trong lòng âm ỉ đau.
“Một trăm vạn.” Họ Bạch nào đấy rất hài lòng khi thấy vẻ mặt nhăn như trái khổ qua của ai đó.
“K..h..ô..n..g” Mặc Viên lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa rít từng chữ qua kẽ răng. Ô…ô…ô… Một trăm vạn…Một trăm vạn đó…. tạm biệt ngươi…
“Tám trăm vạn.” Bạch Nhất Quân cười tà mị.
“Ta…. Được rồi, đại gia ngươi thắng.” Mặc Viên đau khổ buông giáp đầu hàng. Ai…ai….ai…. Yêu tiền không có tội….ahuhu.
“Thành giao. Ta sẽ viết khế ước.” Bạch Nhất Quân nhanh chóng múa bút thành văn.
Mặc Viên buồn chán ló đầu qua nhìn liền thấy trên mặt giấy những dòng chữ cứng cáp có lực, như rồng bay tựa phượng múa âm thầm chậc lưỡi. Tĩnh vương này quả thật không phải hư danh mà, nét chữ nói lên tính cách một con người. Nhìn thì biết cái danh chiến thần của hắn cũng không phải đồ bỏ đi
“Trong thời gian khế ước có hiệu lực, ta nói gì ngươi phải làm đó.” Bạch Nhất Quân đột nhiên lên tiếng.
“Không muốn. Nếu là chuyện ta không thích, ngươi có đánh c.h.ế.t ta cũng không nghe theo.” Nàng tựa người vào bàn phản đối.
“Yên tâm, ta cũng không thích ép buộc người khác. Vả lại ngươi vừa ngố vừa ngốc ta sẽ không làm khó ngươi.” Bạch Nhất Quân bình bình đạm đạm nói còn không quên khinh bỉ nàng một chút.
“Câm miệng. Bàn điều tiếp theo.” Nàng nghiến răng trừng hắn.
“Hahaha” Hắn tựa người tiếp tục cười cợt nàng.
Thấy hắn có ý định tiếp tục cười cợt mình, nàng đành lên tiếng bàn tiếp: “Ngươi không được hạn chế tự do của ta. Dù là có khế ước đi chăng nữa thì cũng vậy.”
Bạch Nhất Quân ngừng cười nhíu mày nghĩ nghĩ rồi nói: “Cũng được nhưng nếu muốn ra ngoài phải nói trước với ta.”
“Được. Còn nữa, nếu như ta “lỡ” gây họa thì ngươi chịu khó dọn dẹp đi nha.” Mặc Viên hắc hắc cười.
“Ví dụ như….”
“Ừm… cái này rất khó nói trước cho nên ngươi chuẩn bị tinh thần từ bây giờ đi.” Nàng cười hì hì nói.
Bạch Nhất Quân nhìn nụ cười tinh quái của nàng tự nhiên dâng lên một cảm giác hối hận nhè nhẹ.