Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống - Chương 118
Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:21:17
Lượt xem: 10
Rõ ràng là một căn phòng đơn sơ tồi tàn, sao lại được bài trí sang trọng như vậy?
Sở Nguyệt Nịnh nhìn một vòng mà không thấy ai, nhìn nhìn vị trí dương trạch (nhà cửa) của A Thủy kết hợp bát tự vừa tính.
Ngay lúc đó liền nghe thấy có người gọi cô: "Em gái, tìm Mạnh Chu à?"
Sở Nguyệt Nịnh quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ăn mặc quần đùi áo cộc đang kẹp hộp cơm dưới cánh tay. Rõ ràng anh ta vừa tan sở.
"Mạnh Chu?" Sở Nguyệt Nịnh khó hiểu.
"Đổi tên rồi, cô có phải là tìm người tên A Thủy không?" Người đàn ông nói tên hiệu Mạnh Chu một cách thành thạo, "Anh ta đổi tên rồi, nói là đi xả giao bàn công việc cần cái tên nghiêm túc hơn!"
Sở Nguyệt Nịnh phối hợp gật đầu: "Đúng vậy."
"Anh ta không ở phòng, nghe nói đi Lan Quế Phường, cô có thể đến đó tìm anh ta."
"Cảm ơn." Sở Nguyệt Nịnh nhìn nhìn con hẻm, rất nhiều căn phòng nhỏ đều san sát nhau, diện tích không lớn, "Các anh là hàng xóm sao?"
Người đàn ông nói: "Phải, chúng tôi không chỉ là hàng xóm mà còn là đồng nghiệp, tôi và Mạnh Chu đều là tài xế lái xe tải."
Nói xong, người đàn ông quần cộc lại nhìn căn phòng tồi tàn của Mạnh Chu, cảm khái: "Bất quá mệnh anh ta tốt hơn tôi, gần đây không biết làm gì mà phát đạt, còn mua một chiếc BMW. Tôi nghĩ anh ta chắc sẽ sớm dọn đi thôi, có tiền thì sẽ mua nhà to, sau này không còn coi là hàng xóm nữa."
Sở Nguyệt Nịnh hỏi xong, mới xua tay chào tạm biệt đi đến ven đường chờ taxi, vừa vặn nhìn thấy một chiếc xe màu đỏ sẫm dừng lại, phía sau đi theo xe mô tô cảnh sát giao thông.
Người đàn ông khóc không ra nước mắt: "Sếp à, sếp truy đuổi tôi nửa tiếng không mệt sao?"
DTV
Cảnh sát giao thông lấy dụng cụ kiểm tra nồng độ cồn từ cốp xe máy, đưa cho người đàn ông trước mặt, biểu tình nghiêm túc: "Mệt, nhưng mệt cũng phải làm phiền chú thổi trước một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dung-ki-nghe-boi-toan-thien-dinh-de-kiem-song/chuong-118.html.]
Người đàn ông biết không thể trốn thoát, đành phải chấp nhận số phận, nhắm mắt lại. Vừa mở mắt ra, ông ta nhìn thấy cô gái hại ông ta thảm hại đang đứng bên đường, bỗng nhiên tinh thần tỉnh táo, chỉ vào Sở Nguyệt Nịnh mắng chửi:
"Mày cái con đĩ thối! Có bản lĩnh thì sau này đừng đi xe tao nữa!"
Vừa lúc đó, một chiếc xe taxi dừng lại, Sở Nguyệt Nịnh mở cửa xe, hướng về phía người đàn ông nháy mắt, mỉm cười nhẹ: "Không đi thì không đi!"
Nói xong, "phịch" một tiếng, cửa xe đóng lại.
Người đàn ông trơ mắt nhìn Sở Nguyệt Nịnh ngang nhiên đi, tức giận thổi vào dụng cụ kiểm tra nồng độ cồn.
Cảnh sát giao thông túm lấy vai áo sơ mi của người đàn ông: "Chúc mừng ông, say rượu lái xe."
---
Lan Quế Phường nằm ở trung tâm thành phố, là một con phố nổi tiếng với những quán bar đặc sắc.
Sở Nguyệt Nịnh vừa đến nơi, đã bị ánh đèn rực rỡ của các quán bar thu hút ánh mắt. Mỗi quán bar đều chật kín người.
Những anh chàng điển trai mặc quần áo bó sát, tóc xù, cũng có những cô gái trang điểm theo phong cách châu Á, tụ tập thành từng nhóm đi lại.
Dọc ngang xen kẽ những con hẻm nhỏ cũng không thiếu những thanh niên say xỉn nôn mửa, chó hoang mèo hoang tụ thành đàn đi qua lại, thỉnh thoảng lục thùng rác.
Sở Nguyệt Nịnh dựa vào bát tự của A Thủy, đi theo tìm được một quán bar nhỏ ở giữa con hẻm và đi vào. Vừa bước vào, tiếng nhạc Disco đinh tai nhức óc đã vang lên.
Sở Nguyệt Nịnh che tai, cố gắng thích nghi với môi trường ồn ào.
Quán bar được chia thành hai khu, một khu để nhảy Disco, một khu để uống rượu. Cô chen vào đám đông, ánh đèn lấp lánh đủ màu sắc khiến cô không nhìn rõ mặt người.
Sau khi tìm kiếm một vòng trong khu nhảy Disco, Sở Nguyệt Nịnh che lại trái tim đang đập thình thịch vì bị tiếng nhạc chấn động, đi đến khu uống rượu. Cô liền nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi đang ngồi cạnh quầy bar, cầm ly rượu, trên cổ tay anh ta cũng đeo một dây tơ hồng treo đồng xu..