Sau khi Lưu Trân Đệ lấy được tiền về tay rồi, trở về phân chia cho mấy đứa con rồi để lại một ít cho hai ông bà già, sau đó dặn dò làm việc không cần quá đáng quá xong, cũnng không quản nữa.
Thời điểm ban đầu đúng thật là vẫn còn khách khí, nhưng mà không mấy ngày sau, khi mấy người kia đều lấy được tiền rồi cũng không có đủ kiên nhẫn nữa.
Liền thương lượng tốt với nhau, gả Lý Hồng Hà cho một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đã mất vợ ở cùng thôn.
Đương nhiên, thời điểm ban đầu Lý Hồng Hà vẫn là không quá nguyện ý, nhưng mà vừa mới bị Lưu Trân Đệ lừa dối một cái, cảm thấy Lâm Quốc Bình phỏng chừng cũng đã tìm được niềm vui mới, thế thì chị ta tại sao lại không thể đi tìm.
Ai biết được, người đàn ông kia lại là một người thích đánh phụ nữ.
Mỗi lần trở về tố khổ với Lưu Trân Đệ thì đều bị Lưu Trân Đệ hai ba câu đuổi đi mất.
“Con phải ngoan một chút, dỗ dành người ta nhiều vào, hơn nữa, ở chỗ nông thôn như chúng ta này, có đàn ông nhà nào mà lại không đánh phụ nữ chứ.”
Lưu Trân Đệ một bộ dáng tập mãi thành thói quen, làm cho câu nói ‘Lâm Quốc Bình sẽ không đánh vợ đến bên miệng Lý Hồng Hà lại phải nuốt xuống trở lại.
Rất nhiều thời điểm Lý Hồng Hà không nhịn được mà nghĩ, quyết định ly hôn của chị ta thực sự đúng sao?
Mỗi lần về nhà đều bị Lưu Trân Đệ khuyên quay trở về, dần dần bản thân Lý Hồng Hà cũng đã quen.
Nhưng mà đêm khuya mộng mị, chị ta cũng vẫn không nhịn được mà nhớ tới những ngày tháng dù khổ cực nhưng vẫn mang theo chút ngọt ngào của lúc trước cùng với Lâm Quốc Bình.
Việc chân chính hối hận chính là đứa con của Lý Hồng Hà bị sảy mất.
Đối lập những ngày tháng ở Lâm gia được hầu hạ ăn ngon uống tốt của chị ta, cuộc sống bây giờ quả thực đúng là không phải của con người.
Lý Hồng Hà hối hận, bây giờ người bên nhà mẹ đẻ căn bản là không hề quan tâm tới chị ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-997.html.]
Chị ta không nhịn được nhớ tới lúc trước Lâm Quốc Bình đã từng nói, cái gia đình kia, chỉ cần chị ta còn chưa c.h.ế.t tâm liền sẽ có ngày chị ta phải hối hận.
Lý Hồng Hà hiện tại đã cảm nhận được, nhưng mà cũng đã muộn rồi.
DTV
Người đàn ông kia trông coi chị ta rất chặt chẽ, lần này là chị ta thừa dịp hắn không chú ý trộm chạy ra.
Chính là hy vọng có thể giữ lại Lâm Quốc Bình, hiện tại chị ta đã biết sai rồi, chị ta muốn quay về tiếp tục cùng nhau sống cuộc sống như trước kia.
Đặc biệt là nhìn Lâm Quốc Bình mấy năm nay kinh doanh càng ngày càng tốt, hơn nữa nhà của cũng được tân trang lại.
Mỗi buổi tối, Lý Hồng Hà nhìn cái nóc nhà đã có chút rách nát, lại không nhịn được tự ảo tưởng trong lòng, nếu như lúc trước chị ta không có ly hôn, vậy cái căn nhà lớn kia bây giờ còn không phải là của chị ta hay sao?
“Mẹ, mẹ, con sai rồi, con sai rồi, mẹ bảo Quốc Bình đừng ly hôn với con nữa có được không? Lý Hồng Hà lúc này là thực lòng khóc.
Chỉ là người của Lâm gia lại một chút cũng không mềm lòng với chị ta.
“Đừng, cô đừng có gọi tôi là mẹ, Lâm gia chúng ta hiện tại đã sớm không có quan hệ gì với Lý gia các người.” Mẹ Lâm giống như là nhìn thấy cái gì đó dơ bẩn lắm vậy. Vội tránh tránh đi thân mình Lý Hồng Hà đang nhào qua đấy.
“Mẹ, con thật sự biết sai rồi, mẹ đừng có đuổi con đi có được không? Con bảo đảm, sau này con sẽ không liên lạc gì với bên kia nữa, con, con và Quốc Bình sẽ sống với nhau thật tốt, con sẽ chăm sóc mẫy đứa nhỏ thật tốt.”
Chỉ tiếc là người của Lâm gia đối với miệng của chị ta đã một chút cũng không tin tưởng.
“Cô đi đi, trước kia tôi đã nói rồi, đứa nhỏ tôi sẽ tự mình nuôi dưỡng, cô và người nhà của cô cứ sống cuộc sống của riêng mình đi.”
Lâm Quốc Bình đi từ trong phòng ra ngoài, nhìn Lý Hồng Hà đang quỳ trên mặt đất, đạm mạc nói.
Đại khái cũng bởi vì thất vọng quá nhiều, hiện tại Lâm Quốc Bình đối với cuộc sống của mình cũng rất vừa lòng.
Chỉ là ngẫu nhiên cảm thấy rất có lỗi với mấy đứa nhỏ mà thôi, nhưng mà anh cũng tin tưởng, cho dù không có mẹ, mấy đứa bé kia cũng có thể được nuôi dưỡng thật tốt.