Tuy nhiên Cố Tri Ý lại nghĩ tới một chuyện khác, những loại công trình lớn như thế nào đều sẽ dự chi trước, chờ tới kỳ hạn công trình rồi các giai đoạn tiếp theo, cái này là giai đoạn đầu cần phải ứng ra một chút, thật ra cũng không coi la vấn đề.
"Không có việc gì, anh Hà, anh cứ đi về trước đi, chuyện năm sau này tôi tới thành phố Thâm sẽ có sắp xếp." Cố Tri Ý nói tràn ngập tự tin.
"Vấn đề tiền bạc có thể giải quyết được?" Hà Đại Thạch biết bản lĩnh của Cố Tri Ý lớn như thế nào cho nên cũng chỉ hỏi một câu theo thói quen mà thôi.
“Thuận lợi nói là không có nhiều vấn đề lắm.” Cố Tri Ý thần bí nói.
“Được!” Hà Đại Thạch cũng không hỏi thêm gì nữa, sau đó còn phải về thành phố Dương cho nên cũng không ở bên chỗ Cố Tri Ý lâu. Nhưng mà khi anh ta đi mẹ Lâm còn nhét cho không ít hải sản.
“Lần trước ba con làm ra, thế nên, chúng ta ăn lâu như vậy vẫn còn chưa ăn hết.” Mẹ Lâm cười nói với Cố Tri Ý sau đó bảo Lâm Quân Trạch nhét hải sản lên trên xe.
Bên này Hà Đại Thạch chào hỏi với mọi người xong nên đi về sau đó tin tức nhà họ Lâm mua ti vi được truyền khắp thôn. Không ít người tới nhà để xem náo nhiệt.
“Đây là ti vi ư?”
“Nhìn xem, trong đó còn có người đang cử động.”
Vốn dĩ mọi người còn đang châu đầu ghé tai sau đó Đại Bảo giúp đỡ chỉnh kênh thì không ai nói nữa mà chen chúc nhau ở trong phòng xem ti vi.
Cả đám người thế mà không ai nói chuyện cả, ngay cả cha mẹ Lâm cũng ngồi cùng mấy đứa nhóc chen ở trong phòng xem ti vi.
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nhìn nhau cười. Dọn mấy cái ghế ra để mọi người ngồi xem ti vi cùng nhau.
Trong ti vi đang chiếu bộ kịch mới diễn rất nổi gần đầy, “Tế công.”
Sau khi hết một tập mọi người mới hậu tri hậu giác phát hiện ra sau đó bắt đầu khích lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-990.html.]
“Không nghĩ tới cái ti vi này lại là như vậy.”
“Đúng vậy, nếu như lão tứ không mua về chúng ta cũng không ai biết cái ti vi này có cái hình dạng gì đâu.”
“Đúng rồi, cái người điên điên khùng khùng vừa rồi kia chính là Tế Công ư?”
“Đúng vậy.”
Nhưng mà thấy sắc trời cũng tối cũng đã tới lúc phải đi nấu cơm cho nên người theo tới nhà Cố Tri Ý xem ti vi cũng không ở lâu mà đi về nhà trước. Cũng khó có hôm giữa trưa không bận bịu việc gì. Ngày mai lại bắt đầu phải g.i.ế.c gà và chuẩn bị tất cả những thứ để giao thừa cúng tế tổ tiên.
Mấy người đi về nhà, Cố Tri Ý lấy những đồ hiện có trong bếp nấu một bữa cơm đơn giản. Cơm nước xong người trong thôn đều đi tới nhà họ Lâm xem náo nhiệt. Mà Lâm Quốc Bình thì còn cầm một xấp tiền tới trong nhà Lâm Quân Trạch.
“Anh hai, làm sao vậy?”
Mới ban đầu Lâm Quân Trạch còn không hiểu, không nghĩ tới Lâm Quốc Bình lấy ra một xấp tiền được bọc bằng báo từ trong túi áo ra.
“Trước đó vay tiền hai đứa làm buôn bán, nhưng mà bởi vì phải xoay vòng vốn cho nên vẫn luôn nợ, lúc này mang tiền tới trả cho em.”
DTV
“Anh hai, nếu như anh còn cần thì cứ cầm lấy trước đi.” Lâm Quân Trạch sợ Lâm Quân Trạch cầm tất cả của cải tới đây đến lúc đó trong tiệm mà cần nhập hàng về gì đó sẽ rất căng thẳng.
“Yên tâm đi, lần này cũng là muốn cảm ơn hai đứa, anh kiếm được lời không ít tiền, tiền vốn bỏ ra trước đó cũng đã thu về rồi cho nên cũng không tiện nợ lâu quá.” Lâm Quốc Bình vô cùng sòng phẳng nói.
Lâm Quân Trạch thấy thế cũng không nói gì nữa mà thu tiền lại.
Cũng không chú ý rốt cuộc chỗ này có bao nhiêu tiền. Cố Tri Ý đã sớm dẫn các con đi tới nhà họ Lâm hết rồi, dù sao bên đó cũng náo nhiệt. Hiện tại trong nhà chỉ còn có mỗi hai anh em, cho nên Lâm Quân Trạch vẫn hỏi ra vấn đề mà mình muốn hỏi nhất.
“Anh hai, hiện tại anh không sao chứ?”