Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 99

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:15:13
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý cho hai anh em ly nước, để hai đứa làm mát miệng một lát.

"Đã bảo hai đứa đừng vội, phải thổi cho nguội rồi ăn, nếu không đã không bỏng rát thế này."

Vừa rồi bị bỏng đến mức đã khắc sâu rồi, Đại Bảo và Nhị Bảo đã biết ăn cái gì cũng không được vội vàng nữa. Lúc này lại múc bò viên lên, hai đứa rất kiên nhẫn thổi nguội mới ăn."

Cố Tri Ý nhìn chúng như vậy thì cười.

Lúc cô cúi đầu, lại nhìn thấy trong chén của mình đã chồng chất không ít đồ ăn rồi, cô lại ngẩng đầu nhìn Lâm Quân Trạch.

Lâm Quân Trạch đang cúi đầu ăn cơm, cũng không biết anh cảm thấy xấu hổ hay thế nào, nhưng Cố Tri Ý không bối rối, cô cầm chén lên bắt đầu ăn.

Cơm nước xong xuôi, cả nhà đợi tiêu cơm chút ít thì chuẩn bị đi ngủ trưa một lát. Lúc Cố Tri Ý ngủ trưa thức dậy, Cương Tử đã quay trở về, mà trong sân lúc này đã có một vòng người đang vây quanh.

Bị vây quanh lại ở giữa chính là một chiếc xe đạp phượng hoàng.

Không thể không nói, vào cái thời mà muốn đi đâu cũng phải dựa vào hai chân hoặc xe bò thì việc có một chiếc xe đạp thế này đúng là một chuyện vô cùng có mặt mũi.

DTV

Mà lúc này đã sắp đến giờ lại bắt đầu làm việc rồi. Người bên nhà cũ của Lâm gia cũng có mặt ở đây, họ đứng bên cạnh Lâm Quân Trạch, nói:

“Lão tứ, sao đột nhiên lại nghĩ đến việc muốn mua xe đạp vậy?” Cha Lâm hỏi.

“Cha, con muốn để vợ con đi lên huyện sẽ tiện lợi hơn, đến lúc đó, mấy người anh cả có cần dùng thì đến nhà con lấy là được.” Lâm Quân Trạch cười, nói với cha Lâm.

Cha Lâm nghe thấy cũng không nói gì. Ngược lại mẹ Lâm lại vô cùng đau lòng: “Lãng phí số tiền như vậy làm gì? Muốn đến huyện thành thì ngồi xe bò của chú Đại Trụ kia không phải cũng giống vậy sao?”

Lâm Quân Trạch hiểu mẹ mình, cũng không phải mẹ Lâm không muốn dùng tiền, chỉ là trận đói mấy năm trước đã dọa bà sợ, dù có một ít tiền cũng muốn để dành lại.Vì vậy nghe mẹ Lâm nói như vậy, anh đành kiên nhẫn giải thích với mẹ Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-99.html.]

“Mẹ, đây đều vì muốn trong nhà đi đâu cũng sẽ tiện lợi hơn, mà vừa vặn đem phiếu đi đổi, nếu không mua cũng sẽ rất lãng phí.

Thật ra mẹ Lâm chỉ muốn càu nhàu một chút, mua cũng đã mua về rồi, mẹ Lâm cũng hơi cảm thấy vui vẻ đây.

Ở trong thôn, chân chính mua được xe đạp cũng chẳng có mấy nhà, vẫn là con trai của bà có bản lĩnh, âm thầm mà làm ra chuyện lớn như vậy.

Bên này những người lớn vì còn có công việc phải làm nên đã giải tán đi bảy tám phần, chỉ còn lại một số người lớn tuổi không phải bắt đầu làm việc vẫn còn ở lại trong sân nhìn ngắm.

Mà Đại Bảo và Nhị Bảo lại khoe khoang rối rít với các bạn nhỏ, khoe khoang xong lại bám theo Lâm Quân Trạch muốn anh chở chúng đi hóng gió.

Lâm Quân Trạch bị thương ở chân còn chưa lành làm sao chạy được, anh bị chúng dây dưa không còn cách nào khác, đành phải nhờ Cương Tử chở hai anh em chạy một vòng.

Nhị Bảo ngồi lên thanh ngang phía trước của xe, Đại Bảo lại ngồi phía sau xe. Cố Tri Ý vừa bị một bác gái kéo đi bộ, lúc này mới thấy Cương Tử chở hai đứa bé vượt lên, cô đuổi lên phía trước dặn dò Đại Bảo và Nhị Bảo:

“Nhị Bảo phải nắm cho chắc cổ xe phía trước, biết chưa? Ngồi ngoan, không được phá phách, nếu không sẽ phải ngã xuống đó.”

Nhị Bảo ngồi trên thanh ngang phía trước rất ngoan ngoãn gật đầu, biểu hiện cậu bé đã biết.

Cố Tri Ý lại nhìn sang Đại Bảo đang ngồi phía sau kia dặn dò: “Đại Bảo, phải giang chân ra, biết chưa? Nếu không một lát nữa rất dễ bị kẹt bên trong bánh xe, còn nửa phải ôm chặt chú Cương Tử, biết không?”

Đại Bảo cũng biểu thị đã hiểu, Cố Tri Ý vẫn còn thấy không được yên tâm lắm, cô còn muốn nói thêm.

Nhị Bảo đã bắt đầu ghét bỏ người mẹ này rồi, mẹ của cậu quá dài dòng, thế là cậu vội vàng nói: “Được rồi mẹ, con và anh trai đã biết rồi! Chú Cương Tử, chúng ta đi thôi.”

Cố Tri Ý biết hai tên nhóc này đang háo hức muốn đi hóng mát ngay, mà lại có Cương Tử che chở cho, nên cô cũng không dài dòng nữa, chỉ bảo Cương Tử chạy chậm một chút.

Thế là Đại Bảo và Nhị Bảo đón nhận một loạt những ánh mắt hâm mộ từ các bạn nhỏ trong thôn, cũng quá thích thú rồi.

Loading...