Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 984

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:29:52
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này, quy mô của công ty cũng liền chậm rãi mở rộng hơn.

Đừng thấy Hà Đại Thạch có dáng vẻ nhà giàu mới nối, nhưng lúc làm công việc này cũng lăn lộn làm chung với các công nhân.

Người này cũng dễ nói chuyện, nói trắng ra là biết nghĩa khí.

Cho nên mấy đội ngũ công nhân ở công trình bên này, dưới sự dẫn dắt của anh ta cũng đã bao hết những công trình lớn lớn bé bé ở Thâm Thị.

Lần này Cố Tri Ý qua đó, chủ yếu là do Thâm Thị bên kia có một công trình của chính phủ muốn công khai đấu thầu.

Người phó lãnh đạo là cô vẫn cần phải đi trấn cửa ải, Hà Đại Thạch cũng rất ngóng trông Cố Tri Ý quay về.

Công trình này là khách sạn tiếp khách đầu tiên ở Thâm Thị, cho nên trong phương diện trang hoàng cũng phải rất chú ý.

Những công ty nhận thầu công trình phải để bản thiết kế công trình này, và cả những khoản chi phí vào trong bản kế hoạch đấu thầu rồi nộp lên.

Đến lúc đó người của chính phủ bên kia sẽ căn cứ vào chất lượng công ty, và báo giá hiệu quả đồ từ từ tổng hợp lại, hoặc là xếp hạng để xác định xem cuối cùng công ty này có thể trúng thầu hay không.

DTV

Cụ thể tiêu chuẩn khảo hạch như thế nào còn phải xem người của chính phủ bên kia lựa chọn như thế nào.

Suy nghĩ của Cố Tri Ý là làm hết sức mình rồi mặc theo ý trời vậy.

Bản thân cô có tầm nhìn của những người ở thế kỷ sau này, việc thiết kế một khách sạn vẫn không có vấn đề gì quá lớn cả…

“Nhanh lên, Đoàn Đoàn Viên Viên, các con còn đang lề mề cái gì thế hả?”

Cố Tri Ý lớn tiếng hô về phía trong phòng.

“Mẹ ơi, ôi chao, đây, đây rồi.” giọng sữa của Đoàn Đoàn vang lên, không khó nghe ra lúc này còn hơi thở dốc nữa.

Cố Tri Ý nhìn thấy trong tay cô bé Đoàn Đoàn này cầm theo cặp sách của mình, cũng không biết bên trong đựng cái gì.

Dù sao nhìn qua cũng đã thấy hơi phình ra.

“Em gái, để anh giúp em.” Tam Bảo nói xong, liền tiến lên muốn cầm lên giúp Đoàn Đoàn.

“Không cần, để tự em cầm.” Đoàn Đoàn tự mình hự hự, nhưng vẫn tuân theo ý nghĩ chuyện của mình thì tự cầm.

Cho nên lúc Tam Bảo muốn giúp đỡ, nói thế nào Đoàn Đoàn cũng không chịu.

Viên Viên cũng vụng về theo sau ra ngoài, trong túi của cậu nhóc cũng đựng thứ gì đó.

Cố Tri Ý buồn cười nhìn hai đứa nhóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-984.html.]

“Chúng ta đi về quê, các con mang hết đồ chơi về làm gì vậy?”

"Mẹ ơi, chúng nó ở nhà sẽ sợ." Đoàn Đoàn nói có sách mách có chứng.

Cuối cùng vẫn là Lâm Quân Trạch phải giải thích một hồi, hai nhóc mới không thể không bỏ ít đồ chơi trong túi của mình ra ngoài.

Trước khi đi, Đoàn Đoàn còn mang theo vẻ mặt lưu luyển không rời nói tạm biệt với mấy món đồ chơi.

Mấy người lúc này mới lên xe lửa đi.

Chỉ là ông trời không chiều lòng người, lúc đi tới nửa đường, bầu trời bắt đầu vang lên tiếng sấm, hạt mưa lớn nện vào trên nóc xe lửa.

Thùng xe vốn yên lặng cũng vang lên tiếng ồn ào.

Bởi vì tiếng mưa rơi rất lớn, mọi người cũng không ngủ nữa, hai ba người ghé vào một cái ghế lô.

Có người đánh bài có người lao cắn.

Nhân viên xe lửa thông báo một chút.

Nói là bên ngoài trời mưa quá lớn, bởi vì tầm nhìn bị cản trở, cho hên quyết định giảm tốc độ xe lửa.

Năm nay mấy người Cố Tri Ý là quay về Triều Thị trước, cho nên thời gian cũng không quá gấp gáp.

Vốn còn cho rằng sáng ngày hôm sau

mưa sẽ nhỏ đi.

Kết quả lại không ngờ, đến nửa đêm, cơn mưa này càng rơi lại càng lớn.

Không có chút dấu hiệu muốn dừng lại

nào.

Thấy cơn mưa này càng lúc càng lớn, cuối cùng bất đắc dĩ, phải dừng lại ở gần một cây cầu.

Đến lúc sau nửa đêm, Lâm Quân Trạch cảm giác được cơn mưa này không đúng.

Nhân viên xe lửa bên kia cũng mở của xe lửa ra, nhìn tình huống bên ngoài.

Trong đêm đen bỗng nhiên vang lên mấy tiếng mộc thương liên tiếp, mày Lâm Quân Trạch cũng đều nhíu lại.

Nghe tiếng mộc thương này giống như là tín hiệu vỡ đập chứa nước, Lâm Quân Trạch nói một tiếng với Cố Tri Ý rồi đi ra ngoài.

Lâm Quân Trạch đi ra ngoài cùng với nhân viên xe lửa nhìn thử, xem tình hình này dường như không được bình thường.

Loading...