Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 982

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:29:49
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện tại Trịnh Quang Huy đã được thăng chức, nhưng quân đội bên kia còn rất nhiều chuyện cần sắp xếp nên anh ta đến tương đối trễ, ngược lại hai cha con Chu Khang Đức lại đến sớm hơn.

Ông dựa theo địa chỉ Cố Tri Ý cho mà tìm đến.

"Chú Chu, không ngờ còn có thể gặp được chú ở Bắc Kinh thế này. Giáo sư Dương còn nói đến lúc đó sẽ tìm chú tính sổ đấy." Cố Tri Ý nhìn Chu Khang Đức vẫn khỏe khoắn nên cũng yên tâm, không nhịn được mà trêu chọc.

“Ông già họ Dương kia lại ngứa da rồi.” Chu Khang Đức nhớ đến người bạn cũ, dù đã nhiều năm không gặp, nhưng vừa nghĩ đến lại không hề cảm thấy xa lạ.

Mọi người vào trong nhà ngồi xuống, Cố Tri Ý rót nước cho hai người, trước tiên nghỉ ngơi một lát.

Sau khi thả hành lý xuống, chỉnh đốn một phen thì đã đến giờ cơm, Chu Khang Đức bèn đề nghị muốn đưa Cố Tri Ý đến một quán cơm.

Làm sao Cố Tri Ý còn chưa biết đến mẹo vặt này của ông, không nghĩ đến nhiều năm như vậy thật sự là không thay đối gì cả.

"Không cần. Một hồi ăn trong nhà, cháu đã mua đồ ăn cả rồi."

"Khà khà, chú biết Tiểu Cố cháu là người thực tế mà." Chu Khang Đức cười nhe răng không thấy mắt.

DTV

Con gái Chu Thu Nguyệt của ông cũng thấy mất hết mặt mũi rồi.

Nhưng chị vẫn đến nhà bếp phụ giúp

Cố Tri Ý.

Buổi trưa, mấy đứa nhỏ tan học trở về nhà líu ra líu ríu, trong sân lập tức náo nhiệt bừng bừng.

“Mẹ, chúng con trở về rồi đây.” Đoàn Đoàn ở bên ngoài chơi cả một buổi sáng, bây giờ lại nhảy nhót trở về rồi.

Đến khi về đến nơi, thấy trong nhà có người lạ thì tò mò ồ lên một tiếng.

“Ông ơi, ông là ai vậy?”

“Ôi, chắc đây chính là Đoàn Đoàn rồi! Ông là ông Chu!” Chu Khang Đức nhìn thấy một cô bé đáng yêu thì nhất thời trái tim ông cũng muốn tan chảy rồi.“Ông Chu.” Đại Bảo vào sau ngược lại còn nhớ rõ.

Nhị Bảo và Tam Bảo cũng gọi theo.

“Ôi, giỏi giỏi giỏi. Bây giờ các cháu đều lớn thế này rồi.” Chu Khang đức nhìn mấy đầu củ cải này nói. Ông còn nhớ trước kia còn ở thành phố Triều mấy đứa bé này cũng chỉ bằng đứa nhỏ nhất lúc này mà thôi.

“Được rồi, các con rửa tay đi rồi chuẩn bị ăn cơm.” Cố Tri Ý ở nhà bếp gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-982.html.]

Giữa trưa, Cố Tri Ý đã làm vài món ăn, xem như để chào đón hai cha con họ.

Chờ sau khi ăn cơm xong, Cố Tri Ý mới đi theo họ trở về nhà.Trước đó cô nhìn ra được Chu Khang Đức ở Bắc Kinh này cũng là một nhân vật có mặt mũi. Không phải sao? Một cuộc điện thoại, người ta đã chuẩn bị nhà ở thỏa đáng cho ông.

Cố Tri Ý giúp họ cầm hành lý đi về nhà, vừa vào nhà đã thấy ngôi nhà đã được thu dọn rất chỉnh tề, ngăn nắp, mà rất nhiều vật dùng trong nhà cũng đều đã được chuẩn bị xong.

Bếp đã được nhóm, trên bếp còn có mì.

Xem ra không cần chính mình quan tâm nữa rồi.

Nói vài câu với họ xong, Cố Tri Ý cũng quay về nhà mình.

Sau đó Trần Nguyệt Hương cũng đến

Bắc Kinh, bởi vì chị đã sớm thông báo nên Cố Tri Ý đã giúp họ quét dọn trong nhà một phen.

Trần Quang Huy còn phải ở lại trong quân đội gấp rút bàn giao công việc.

Nên lần này chỉ có Trần Nguyệt Hương dẫn ba đứa bé đến bên này trước.

“Chị Nguyệt Hương, đã lâu không gặp.”

"Đúng vậy, đã nhiều năm rồi chúng ta không gặp nhau, em đúng là không thay đổi chút nào cả." Trần Nguyệt Hương nhìn Cố Tri Ý, cảm thán nói.

"Chị dâu, bây giờ không định ở trong quân đội sao?" Cố Tri Ý tò mò hỏi.

"Ở chứ. Đây là muốn mua bên này giữ lại cho mấy đứa bé?"

Đứa lớn trong nhà Trần Nguyệt Hương cũng đã mười sáu, mười tuổi, đúng là nháy mắt cũng sắp đến tuổi rồi.

Làm mẹ chắc chắn muốn giúp đỡ những vấn đề sau này của con cái.

Mắt thấy giá cả nhà ở càng ngày càng đắt nên mới muốn nhờ Cố Tri Ý để ý mua giúp một căn.

Đến lúc đó anh em có thể ở cùng nhau, hoặc cũng có thể bán chia tiền, thế nào cũng tốt.

“Vậy thì không tệ, mấy đứa nhỏ nhìn thấy đã lớn như vậy rồi.

“Em đừng nói, Bắc Kinh này đúng là không giống.” Trên đường đến đây Trần Nguyệt Hương đã cảm khái thế này không biết bao nhiêu lần rồi.

Loading...