Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 98

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:15:11
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý may quần áo nên không hay biết mẹ Lâm vào cửa, vẫn là Lâm Quân Trạch phát hiện trước, anh gọi một tiếng: "Mẹ!"

Đại Bảo và Nhị Bảo lại bắt đầu nhíu ríu, hai đứa đi theo mẹ Lâm bắt đầu lên án mẹ ruột.

"Bà nội, mẹ chỉ làm quần áo cho em gái, cháu và Đại Bảo đều không có."

Cái miệng nhỏ này cũng đã sắp treo được ấm dầu rồi.

“Các cháu là anh trai, mẹ làm cho em gái của các cháu trước.” Mẹ Lâm giống như cũng không tự chủ được bị hai đứar bé này làm cho sai lệch, khiến bà cũng nghĩ rằng đứa bé trong bụng Cố Tri Ý là con gái.

Dù sao cảm giác của trẻ con không phải rất chuẩn sao?

Nghe mẹ Lâm nói vậy, hai đứa bé mới làm ra vẻ 'như vậy mới được chứ' kiêu ngạo muốn chết.

Cố Tri Ý nhìn cái giỏ trong tay mẹ Lâm, cô để kim chỉ trong tay mình xuống giỏ, đỡ vào vách tường đứng lên, nói: "Mẹ, mẹ lại mang cái gì đến vậy?

Mẹ Lâm mở giỏ trong tay ra, lấy ra một ít rau xanh và mướp đắng cho Cố Tri Ý.

"Mới hái một ít rau trong vườn, mang qua cho các con một ít, rau phía sau vườn của các con phải một thời gian nữa mới hái được."

Cố Tri Ý cũng không khách sáo, cô nhận đồ ăn, mang sang nhà bếp cất đi, thuận tiện rót lại cho mẹ Lâm một lý nước, sau đó nói: “Đúng rồi, nói đến mớ rau xanh ngoài vườn, còn phải cảm ơn mẹ.”

Mẹ Lâm không thèm để ý nói: “Đều là nông dân cả, mấy chuyện thuận tay thôi.”

Mẹ Lâm bưng ly nước lên uống hết, sau đó chuẩn bị đi về, Cố Tri Ý nghĩ Cương Tử cũng sắp trở về quân đội rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-98.html.]

DTV

Tối hôm qua, mẹ Lâm còn nói sắp xếp một bữa ăn cơm chung, vừa để mọi người sum họp với nhau, cũng vừa cùng nhau ăn một bữa cơm.Mà suốt đoạn đường vừa qua cũng may có Cương Tử ở cạnh chăm sóc Lâm Quân Trạch rất nhiều.

Nên Cố Tri Ý lập tức nói với mẹ Lâm: “Mẹ, tối ngày mai, mẹ nói cha và mọi người cùng đến nhà ăn một bữa cơm nha!

Đoán chừng khoảng hai ngày nữa, Cương Tử cũng phải đi rồi, xem như cảm ơn cậu ấy đã chăm sóc Lâm Quân Trạch trong suốt thời gian dài như thế.”

Mẹ Lâm cũng biết trong khoảng thời gian này Cương Tử đã rất vất vả chăm sóc cho lão tứ, khó có được dịp lại đến một chuyến, mà không mời người ta một bữa cơm cũng không phải đạo, thế là bà lập tức nhận lời.“Được rồi, vậy các con sắp xếp đi! Ngày mai mẹ và các chị dâu sẽ đến sớm giúp con một tay.”

“Được ạ, vậy thì cảm ơn mẹ!”

Cố Tri Ý nói xong, mẹ Lâm lại xách giỏ lên quay về nhà. Cố Tri Ý cũng không định tiếp tục may quần áo nữa, cô thu dọn đồ vào, lại sang bếp chuẩn bị cơm trưa. Cố Tri Ý chuẩn bị làm một dĩa mướp đắng xào trứng, cắt một ít thịt hôm qua đã viên lại xào lên, làm thêm một món canh là được rồi.

Đến lúc Cố Tri Ý làm xong cơm trưa, vẫn chưa thấy Cương Tử trở lại, Lâm Quân Trạch thấy vậy thì nói: “Hẳn là Cương Tử không về kịp đâu, có lẽ cậu ấy ăn ở huyện thành rồi, chúng ta cũng không đợi nữa, ăn cơm trước vậy!”

Cố Tri Ý cũng cho rằng như vậy, khó có dịp gặp lại bạn bè từng trong quân đội, chắc chắn phải cùng nhau ăn cơm, từ từ ôn lại chuyện cũ.

Không chờ Cương Tử nữa, cô dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo đi rửa tay, ăn cơm.

Cố Tri Ý đã dùng bò viên của hôm qua làm món xào. Hôm qua nấu canh bò viên, hôm nay cô lại cắt bò viên thành hình hoa.

Màu sắc bò viên xào lên rất tươi, giống như mỗi một phần bò viên đều thấm đều nước tương, Đại Bảo và Nhị Bảo vừa lên ghế ngồi, đã vươn tay đến thịt bò viên nằm trong chén trước rồi.

Hai đứa phải phối hợp với nhau cầm lấy cái muỗng múc cả nửa ngày trời mới múc lên được một phần bò viên, không kịp chờ đợi phải cắn một ngụm ngay lập tức.

Cố Tri Ý muốn nhắc nhở hai đứa phải cẩn thận còn nóng, nhưng lời còn chưa kịp nói thì Nhị Bảo đã ‘ô’ lên một tiếng. Kết quả là cậu đã bị bỏng, cậu lại nhả phần bò viên ra chén, lè lưỡi nhìn về phía Cố Tri Ý, thở hồng hộc nói:

“A ~ a ~ nóng quá! Mẹ, nóng quá!”

Loading...