Sau đó, Cố Tri Ý mới lấy đồ trang sức mình đã chuẩn bị trước đó ra tặng cho Hồ Tư Tuệ.
"Nào, đây là quà tặng cho tân hôn của cậu. Nhưng bây giờ chưa được nhìn trước đâu, chờ đến đêm tân hôn vào ngày mai thì mở ra xem."
Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của Hồ Tư Tuệ, Cố Tri Ý lại không nhịn được muốn trêu chọc.
"Biết rồi, biết rồi."
Tuy hiện tại Hồ Tư Tuệ rất muốn mở ra xem, chỉ là với sự hiểu biết của cô về
Cố Tri Ý thì có lẽ người này lại hào phóng tặng cho đại lễ gì rồi.
Đoán chừng vì sợ cô từ chối nên nới bảo phải đợi sau khi làm lễ kết hôn xong mới được mở ra xem.
Nói chuyện một lúc, hai người liền đi ngủ.
Ngoài mặt Hồ Tư Tuệ làm vẻ mặt ghét bỏ, nhưng trong bóng tối lại lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Bắt đầu từ ngày mai, Hồ Tư Tuệ sẽ có một thân phận khác.
Hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Hồ Tư Tuệ đã bị mẹ Hồ gọi dậy, bên ngoài cũng đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị.
Cố Tri Ý và Ngô Cát Vi với tư cách là chị em tốt của Hồ Tư Tuệ nhưng họ cũng đã kết hôn rồi nên không thể đưa Hồ Tư Tuệ xuất giá được, nhưng Thái Thu Lan thì có thể.
Cố Tri Ý đã dùng kỹ thuật hiện đại của mình mà giúp Hồ Tư Tuệ làm một kiểu tóc cô dâu cho.
Lúc này cũng đã bắt đầu thịnh hành kiểu áo cưới, bánh kem, nhưng Hồ Tư Tuệ vẫn tương đối ưa thích trang phục kết hôn của Trung Quốc hơn.
DTV
Vì vậy khi Cố Tri Ý trang điểm, cô đã cố gắng tạo hình phục cổ cho Hồ Tư Tuệ, sau đó lại mang lên đồ trang sức thì cảm giác cổ xưa đó đã xuất hiện rồi.
Tạo hình đơn giản, công thêm trang sức cao quý tô điểm thêm vào, áo cưới màu đỏ tươi vui làm làm tôn lên vẻ kiều diễm của Hồ Tư Tuệ.
Cố Tri Ý chỉ mang lên cho Hồ Tư Tuệ mấy món trang sức trang nhã.
Cô cũng không dùng đến cách trang điểm đậm như ở thời này, chỉ trang điểm một lớp nhẹ mỏng, nhưng lại càng làm hiện lên vẻ rất có tinh thần, lại thoa lên son môi, sắc mặt lập tức đã tốt hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-977.html.]
Chờ Cố Tri Ý đã chuẩn bị xong mọi thứ, Hồ Tư Tuệ ngơ ngác nhìn chính mình trong gương.
Cô quả thật là không thể tin được mình lại có thể đẹp như vậy.
“Tiểu Ý, đây là tớ sao?” Hồ Tư Tuệ không chắc chắn hỏi.
Cố Tri Ý khẽ cười nhìn cô:
“Có muốn tớ lại nhéo cậu một cái thừ không?”
“Không, không cần.”
Thái Thu Lan đứng bên cạnh cũng thốt lên: “Oa, Tiểu Ý, bàn tay này của cậu đúng là có thể biến mục nát thành truyền kỳ nha. Không không không, vốn dĩ Tuệ Tuệ của chúng ta đã xinh đẹp, bây giờ lại càng đẹp hơn rồi.”
“Được rồi, cậu đừng nói quá lên như vậy! Đúng rồi, cậu ăn chút gì lót dạ đi! Thu Lan, cậu đi xem thử đi, bên kia có người đến chưa?”
Cố Tri Ý phân phó nói, cô còn tiện tay đưa mì của mình cho Hồ Tư Tuệ.
Tiếp theo sẽ rất bận rộn, cô dâu cũng nên ăn trước.
Cố Tri Ý cảm kích vì Cố Tri Ý thật cẩn thận và chu đáo, nên cô cũng nhận rồi bắt đầu ăn.
Vừa ăn xong thì mẹ Hồ từ bên ngoài chạy vào gọi.
“Ôi, cô dâu, chú rể đến rồi.”
Ở bên trong, Thái Thu Lan cũng rất hồi hộp nhưng vẫn phải đến ngăn cửa.
Sau đó cô ấy nhìn thấy Trương Lực dẫn theo mấy người anh em hào hứng bừng bừng vào cửa, đi thẳng đến cửa phòng Hồ Tư Tuệ.
Thái Thu Lan cũng không có kinh nghiệm gì cả, chỉ làm khó được Trương Lực một chút, Trương Lực gửi bao lì xì thì lập tức được cho vào.
Chẳng qua ở phía sau cánh cửa này còn có Cố Tri Ý.
“Tuệ Tuệ, anh đến đón em về nhà,” Bên ngoài, Trương Lực lớn tiếng gọi.
Kết quả đưa tay đẩy cửa nhưng không đẩy được.