Một lúc sau, Trương Lực giả vờ ho khan hai tiếng, sau đó mới nói với Hồ Tư Tuệ: “Vậy anh đi trước đây, đến lúc đó anh đón em về nhà."
Trương Lực vừa mới dứt lời, lần này Hồ Tư Tuệ càng đỏ mặt hơn nữa.
Được rồi, anh đi nhanh đi!” Hồ Tư Tuệ hối thúc nói.
Lúc này Trương Lực mới không tình nguyện mà phải đi.
Chờ anh đã đi rồi, Cố Tri Ý mới kéo lấy Hồ Tư Tuệ.
“Người ta cũng đã đi rồi, cậu đừng nhìn nữa! Đi thôi! Về nhà an tâm mà làm cô dâu của cậu đi!” Cố Tri Ý liếc nhìn Hồ Tư Tuệ, vừa cười vừa nói.
“Ôi, Tiểu Ý, cậu lại trêu chọc tớ.”
Trước một ngày Hồ Tư Tuệ kết hôn, Cố Tri Ý đã ném các con của mình cho Hà Thúy chăm sóc giúp, còn bản thân cô lại đến nhà Hồ Tư Tuệ ở trước.
Dù sao ngày hôm sau Hồ Tư Tuệ đã phải xuất giá rồi, Cố Tri Ý cũng không ở trong phòng của Hồ Tư Tuệ lâu lắm vì cô nghĩ rằng mẹ Hồ cũng có việc muốn dặn dò con gái của mình.
Hai mẹ con cần nói mấy lời với nhau, Cố Tri Ý cũng không phải không có mắt nhìn như vậy.
Chờ đến khi hai người họ đã nói chuyện xong, lúc này Cố Tri Ý mới tìm đến Hồ Tư Tuệ.
Hai người họ bắt đầu trò chuyện ở trường học, ngày mai Ngô Cát Vi mới chạy đến đây.
Ngày mai họ sẽ cùng nhau đưa Hồ Tư Tuệ xuất giá.
“Tiểu Ý, đúng là thời gian trôi qua nhanh quá.” Hồ Tư Tuệ cảm khái nói.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cười nói: “Đúng vậy, ngẫm lại lúc ấy Đoàn Đoàn vẫn còn trong bụng tớ, bây giờ đã là một cô gái nhỏ rồi.”
“Đúng vậy. Tớ cũng phải lập gia đình rồi. Tiểu Ý, bây giờ tớ suy nghĩ lại thì cảm thấy không chân thật lắm.” Hồ Tư Tuệ khoa trương nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-976.html.]
Cố Tri Ý không nói hai lời, cô đi thẳng đến, nhéo vào cánh tay Hồ Tư Tuệ.
“A, Tiểu Ý, cậu làm gì phải nhéo tay tớ?” Hồ Tư Tuệ đau đớn đầy mặt, ánh mắt như muốn lên án sao lại muốn bắt nạt cô.
Cố Tri Ý liếc cô: “Không phải cậu nói cảm thấy không chân thật sao? Bây giờ đã thấy chân thật chưa?”
Hồ Tư Tuệ nhìn Cố Tri Ý rõ ràng là đang cười đùa cô, nhưng cô sợ nếu mình lại nói là không chân thật thì Cố Tri Ý lại còn muốn đến nhéo mình nữa, nên liên tục nói không ngừng: “Chân thật, chân thật rồi.”
Cố Tri Ý nghe nói như vậy, lúc này mới có lòng tốt mà buông tha cô.
DTV
Sau đó Cố Tri Ý lại ôm lấy cánh tay Hồ Tư Tuệ, nói: “Tuệ Tuệ của chúng ta có phải cũng có cảm giác sắp kết hôn rồi, sau này cũng sẽ có Bảo Bảo của riêng mình, và có thể cũng không cần hâm mộ tớ nữa, tự mình sinh con, tự mình chơi đùa?”
Vốn dĩ Cố Tri Ý còn hơi xúc đông, nhưng sau đó cô càng nói lại càng sai lệch.
“Tiểu Ý!” Hồ Tư Tuệ tức giận nhìn cô.
“Người, người ta không muốn sinh con nhanh như vậy đâu.” Hồ Tư Tuệ nói.
“Bây giờ đã kế hoạch hóa gia đình rồi, mặc kệ là không sinh hay sinh thì chúng ta cũng chỉ có thể sinh một con thôi, vì vậy cậu sinh con muộn một chút cũng tốt, trước tiên các cậu hãy trải qua thế giới của hai người đã.
Chỉ cần đứa nhỏ được sinh ra thì cả ngày đều vòng vo quanh cậu mà thôi, chẳng qua anh trai và chị dâu của Trương Lực chắc chắn sẽ không giúp đỡ được cậu nhiều, cho nên về sau sinh con mà cần giúp đỡ gì thì nói với tớ.”
Cố Tri Ý nói một hơi rất nhiều với Hồ Tư Tuệ, vốn dĩ Hồ Tư Tuệ còn hơi căng thẳng, nhưng khi nghe Cố Tri Ý nói thế này, đột nhiên cô lại bắt đầu cảm thấy cảm động.
Hai người họ quen biết nhau khi bắt đầu học đại học, như thế có thể tính được họ đã quen biết nhau được bốn năm.
Cũng đã cùng nhau trải qua rất nhiều việc, sau đó còn có Ngô Cát Vi, Thái Thu Lan, nhưng dù có quen biết bao nhiêu người thì Hồ Tư Tuệ cảm thấy không có ai quan trọng bằng Tiểu Ý.