Chúng còn cho rằng mẹ không biết chúng đã lớn rồi, Nhị Bảo còn cố ý phỏng theo chiều cao của mình, ánh mắt lên án nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý lấy lại quần áo trong tay Nhị
Bảo, nói: "Cái này cũng không phải quần áo chuẩn bị cho hai đứa, mẹ làm cho em trai các con."
Hai đứa nghe xong chỉ thấy không cam lòng. Mẹ thật sự quá bất công, chúng sẽ không tiếp tục làm bảo bối của mẹ nữa.
Đại Bảo dời mắt nhìn lên người Cố Tri
Ý, cậu bé tiến đến sờ lên bụng cô, cậu nghi ngờ nhìn Cố Tri Ý hỏi: "Mẹ, là em gái."
Cậu bé đã có một em trai rồi, nên vẫn muốn tiếp theo sẽ là một em gái mập mạp khiến ai cũng yêu thích, em trai gì đó cũng không cần nữa.
Nhị Bảo nhìn về phía Cố Tri Ý, cậu giống như đang rất tò mò vì sao Cố Tri Ý biết được đây là em trai, mà không phải em gái?
Cố Tri Ý vỗ vào tay Đại Bảo đang đặt trên tay mình: "Chính là em trai, không phải em gái đâu!"
Nhị Bảo lại không cam lòng, tiến lên, nghiêm túc sửa lại: "Mẹ, là em gái, anh trai Nhị Bảo."
Ý của cậu bé chính là, đây là em gái, mà Nhị Bảo muốn làm anh trai thôi.
Cô rất dễ dàng hiểu được ý của cậu bé trong câu nói ngắn ngủn này.
Cố Tri Ý còn thầm nghĩ. Đứa con ngốc nghếch, có là em trai thì con vẫn là anh
trai thôi!
Chờ em trai các con ra đời, còn không biết hai anh em các con sẽ yêu thương nó thế nào đây.
Bất quá Cố Tri Ý cũng không muốn thảo luận thêm về vấn đề giới tính của em bé còn trong bụng với hai anh em nữa, nên cô chỉ nói qua loa: “Được rồi, em gái thì em gái vậy!”
Đại Bảo và Nhị Bảo nghe mẹ nói là em gái thì vô cùng phấn khích, vui mừng đến nhảy lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-97.html.]
“Em gái, em gái, chúng ta có em gái rồi!”
Hai đứa nhảy xong lại chạy ra ngoài đi chơi mất, mà còn cố ý đi khoe khoang với các bạn nhỏ của mình: “Chúng tôi có em gái, rất đáng yêu!”
Thiết Đản đã có hai em gái ở nhà: “…”
DTV
Em gái có đáng yêu hay không thì Thiết Đản không cảm nhận được, nhưng ngược lại chỉ nhìn thấy ngày nào hai lỗ mũi của em gái cũng chảy nước mũi bẩn thỉu.
Vừa vặn mẹ Lâm lại cầm đồ đang đến nhà Cố Tri Ý, nghe thấy Đại Bảo và Nhị Bảo khoe khoang với những đứa trẻ khác trong thôn thì vẫy tay, gọi hai đứa cùng đi về.
“Đại Bảo, Nhị Bảo, vừa rồi các cháu nói em gái gì thế?” Mẹ Lâm hỏi.
Nhị Bảo vội vàng khua tay, cậu bé cực kỳ hưng phấn chia sẻ một tin vui với bà nội.
“Bà nội, chúng cháu có em gái!”
Mẹ Lâm nghi ngờ. Lúc này, trong nhà cũng không có ai sinh em bé cả, chẳng lẽ là Cố gia bên kia?
Thế nhưng thời gian vẫn chưa đến mà.
Không đợi mẹ Lâm hỏi tiếp, Nhị Bảo đã nói tiếp: "Mẹ nói trong bụng mẹ là em gái, cháu vá Đại Bảo sắp làm anh rồi!"
Hai đứa bé phấn khích đến mức mặt mũi đã đỏ bừng đương nhiên không biết rằng, em gái mà hai đứa luôn tận tâm niệm niệm trong miệng mình, không biết còn phải chờ đến bao giờ.
Mẹ Lâm nghe ra Nhị Bảo nói đứa bé trong bụng Cố Tri Ý là con gái thì thật sự cũng không để trong lòng, lời của trẻ nhỏ mà thôi.
Hơn nữa, dù có là con gái cũng không đáng ngại, lão tứ đã có hai đứa con trai rồi, vì thế thai này là nam hay nữ cũng không sao cả.
Nghĩ vậy, mẹ Lâm cũng không nói thêm gì nữa, bà dẫn theo hai đứa đứa bé về nhà.
Mẹ Lâm vào cửa đã nhìn thấy Cố Tri Ý đang may quần áo, bà còn ngạc nhiên một phèn.
Nhìn đồ trong tay cô nhỏ như vậy không giống như làm cho mình, lẽ nào lại làm quần áo cho hai đứa bé.