Lâm Quốc Bình cũng kiếm được rất nhiều tiền trong mây năm qua, vì vậy anh bắt đầu nghĩ đến việc mở một cửa hàng huyện thành, vừa lúc trong nhà mấy năm nay cũng kiếm lời được mấy ngàn đồng tiền.
Lúc trước Cố Tri Ý cũng đã nói, nếu có thể mua phòng thì hãy mua trước.
Lâm Quốc Bình thấy cửa hàng của nhà
Lâm Đương Dũng mua ở huyện thành hiện tại cũng đã tăng lên mấy trăm đồng tiền, anh cũng không có do dự ở huyện thành mua một cửa hàng, có sân nhỏ ở phía sau.
Người một nhà liền chuyển đến sống ở huyện thành, bọn nhỏ cũng đi học ở huyện thành, cuối tuần sẽ trở lại thôn Phúc Lâm.
Lâm Quốc Bình thỉnh thoảng sẽ trở về thôn Phúc Lâm thu mua đồ vật.
Mỗi ngày cũng xem như là yên bình, chỉ là nhà mẹ đẻ Lý Hồng Hà thấy đứa con gái Lý Hồng Hà sống thoải mái, lại bắt đầu nổi lên ý xấu.
Trước đây để Lý Hồng Hà quản tiền trong nhà tiền, kết quả là tất cả đều vào túi nhà mẹ đẻ bên kia.
Sau này Lâm Quốc Bình kiếm lời tiền đều tự mình nắm chặt trong tay. Chỉ đưa cho Lý Hồng Hà một ít tiền chi tiêu hàng ngày.
Sau này cảm thấy Lý Hồng Hà đường như đã hết hy vọng đối bên kia, Lâm Quốc Bình cũng đưa hơn nửa số tiền cho chị.
Lúc trước Lý Hồng Hà âm thầm cho nhà mẹ đẻ bên kia một chút, cũng đều là âm thầm đưa, Lâm Quốc Bình suy nghĩ chuyện đã xảy ra trước đây, sau này chị ấy sẽ không dẫm lên vết xe đổ.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không hiểu người bên chăn gối.
Lý Hồng Hà bị người nhà họ Lý vừa lừa lại gạt, trái tim lập tức liền mềm.
Hơn nữa chuyện này cũng qua đã nhiều năm.
Nút thắt trong lòng Lý Hồng Hà cũng chậm rãi buông xuống, bây giờ con trai út của chị cũng đã bảy tuổi, rất nhiều chuyện cũng nên buông bỏ.
Chị vẫn luôn tự thuyết phục mình theo cách này, sau đó cũng bắt đầu chậm rãi qua lại với nhà họ Lý.
Nhưng cuối cùng vẫn là sợ Lâm Quốc Bình có ý kiến, cho nên đều là lén lấy chút thịt gì đó, Lâm Quốc Bình cũng bận rộn cho nên không để ý quá nhiều.
Ai biết, Lý Hồng Hà chưa được vài ngày lại bắt đầu tìm chính mình đòi tiền.
“Tiền tiêu gì nhanh như vậy?” Lâm Quốc Bình cau mày hỏi, anh cũng không có ý gì cả, anh chỉ muốn quan tâm xem có chuyện gì xảy ra không mà số tiền lại được vợ anh tiêu nhanh như vậy.
“Tiêu chính là tiêu, làm gì có nhiều gì ở đây chứ?” Ngay lập tức Lý Hồng Hà giống như là bị dẫm đau chân, giọng điệu đều bắt đầu bén nhọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-969.html.]
“Không phải, chỉ là anh muốn hỏi có chuyện gì xảy ra không? Tiền tiêu nhanh như vậy, anh nhớ mấy ngày trước vừa mới đưa cho em 50 đồng tiền.” Lâm Quốc Bình vẫn bình tĩnh giải thích.
Nói nữa, khi ở trong tiệm, Lý Hồng Hà cũng phụ trách trông coi cửa hàng và lấy tiền, khi hai người tính tiền vào buổi tối, Lâm Quốc Bình luôn ghi nhớ lại, sau đó lấy ra số tiền lẻ đưa cho Lý Hồng Hà tiêu dùng.
Theo đạo lý, không có khả năng số tiền đó được tiêu nhanh hết như vậy.
DTV
Nhưng hiện tại nhìn bộ dáng của Lý Hồng Hà, giống như là không muốn nói nhiều.
Lâm Quốc Bình không có biện pháp, vẫn là đưa thêm cho chị 20 đồng tiền.
Chỉ là, chuyện này thỉnh thoảng sẽ xảy ra.
Lâm Quốc Bình cũng không phải kẻ ngốc, ngay lập tức nhận thấy có điều gì đó không ổn.
“Em, trong nhà này tiêu dùng gì đó mà không cần tiền?” Lý Hồng Hà có chút chột dạ nói.
“Không phải đã đưa chi tiêu trong nhà cho cô rồi sao?” Lâm Quốc Bình cũng không dễ lừa.
Lần này hai người nói qua nói lại, bắt đầu cãi vã ầm ĩ.
Bọn nhỏ ở phòng bên cạnh, cũng nghe thấy tiếng cãi vã của cha mẹ, nhưng chúng không dám phát ra tiếng động.
Cặp chị em song sinh Lâm Ngọc Đình và Lâm Ngọc Hoa cũng là hai cô gái lớn, sau khi nói chuyện, liền biết mẹ họ chắc chắn đã làm điều gì đó.
Bằng không với tính cách của cha sẽ không phát hỏa lớn như vậy, nhưng hai người chỉ có thể nói chuyện trong phòng mà không dám ra ngoài khuyên can.
Hôm nay là ngày trở lại nhà họ Lâm gia, Lâm Quốc Bình không nghĩ cãi nhau, nhưng mẹ Lâm ở bên kia đã nghe thấy.
Bà mặc thêm áo khoác đến gõ cửa.
“Thằng hai, hai đứa sao lại thế này? Có chuyện không thể ngồi xuống nói chuyện sao? Nếu như dọa bọn nhỏ thì phải làm sao?” Mẹ Lâm ở bên ngoài không tán đồng nói với hai người trong phòng.
“Con biết rồi mẹ.” Lâm Quốc Bình trả lời.