Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/gWRMOpPBIo
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi giao chuyện lắp điện thoại cho Lâm Quân Trạch thì Cố Tri Ý không quan tâm nữa, chuyên tâm lo chuyện ở cửa hàng.
Vội xong chuyện cửa hàng thì cũng đến lúc bọn trẻ khai giảng.
Sang năm Đại Bảo và Nhị Bảo cũng bắt đầu lên cấp hai, cũng may ở khu đó có trường cấp hai, cũng đều là trẻ con ở khu này học.
Nhưng cái đứa thành tích nửa vời như Nhị Bảo thì Cố Tri Ý có chút lo lắng, đến lúc đó liệu cậu nhóc có thể học chung một trường như anh trai mình hay không.
Nhưng mà nhìn học kì mới Nhị Bảo tự mình nỗ lực cho nên Cố Tri Ý cũng không tăng thêm áp lực cho con cái.
DTV
Sau khi khai giảng xong cô bắt đầu vội vàng đi đăng ký khóa học, còn có kế hoạch khai trương cửa hàng. Vừa vặn thấy tất cả các cửa hàng của mình đều không ở cùng một địa phương cho nên cũng không tồn tại quan hệ cạnh tranh linh tinh gì đó.
Cho nên trước khi Lâm Quân Trạch về bộ đội cũng giúp đỡ được cho Cố Tri Ý không ít việc, để Cố Tri Ý không tới mức phải vì cái cửa hàng này mà luống cuống tay chân.
Hơn nữa hiện tại bên chỗ VQC cũng chậm rãi đi lên mà Cố Tri Ý thỉnh thoảng cũng hỗ trợ cho chị. Lúc này Cố Tri Ý mới cảm thấy mình đã thuê quá ít người.
Cho nên nếu như muốn mở rộng thương nghiệp thì không thể thiếu người được.
Ngô Cát Vi trở về quê nhà là tỉnh Hà bên kia để làm việc mà Hồ Tư Tuệ, cũng có một đoạn thời gian rất dài rồi Cố Tri Ý không liên lạc, trước đó Cố Tri Ý đi thành phố Dương còn Hồ Tư Tuệ bên này cũng vội vàng đi đơn vị để báo danh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-965.html.]
Thế nên hôm nay Hồ Tư Tuệ vác vẻ mặt suy sút tới tìm Cố Tri Ý.
“Đây là làm sao thế này? Mới bao lâu không gặp chứ?” Cố Tri Ý thấy cô như vậy lại không nhịn được mà trêu chọc.
“Tiểu Ý, cậu đừng nói nữa, khoảng thời gian trước anh trai chị dâu của Trương Lực tới nhà chơi sau đó quyết định luôn hôn sự của hai người bọn tớ, nói là sau này tớ còn phải đi làm nên bắt chúng tớ quyết định xong xuôi chuyện này trước, trong khoảng thời gian này đều đi theo mẹ tới chuẩn bị kết hôn.”
Cố Tri Ý nhướng mày, trước đó lúc trở về Lâm Quân Trạch đã nói qua với mình là cả nhà Trương Trác tới bắc Kinh, cô cũng suy đoán là tới để thương lượng chuyện hôn sự của hai người chỉ là không nghĩ tới an bài mọi chuyện nhanh như vậy.
“Vậy cũng khá tốt đó chứ.” Cố Tri Ý nghĩ, Trương Lực cũng già đầu rồi hơn nữa hai người yêu đương mấy năm cho nên chuyện tình cảm này cũng coi như là ổn định.
Vậy kết hôn sớm một chút cũng tốt, đỡ khiến người lớn trong nhà không yên tâm.
“Tốt cái gì mà tốt hả, đồ vật cần phải chuẩn bị thật sự quá nhiều, còn phải chú ý cái gì đó. Hai nhà chúng tớ lại cách nhau xa như vậy cho nên nói bọn họ tới lúc đó đến bên Bắc Kinh bên này làm là được, nhà Trương Lực chỉ có anh chị dâu. Chủ yếu là thân thích nhà tớ bên này.”
Vất vả lắm Hồ Tư Tuệ mới tới tìm Cố Tri Ý được nên bắt đầu liều mạng kể khổ.
Cố Tri Ý biết hiện tại cuộc sống tốt hơn nhiều so với trước kia cho nên cũng cần phải chuẩn bị rồi phô trương một chút. Hơn nữa trong nhà Hồ Tư Tuệ cũng chỉ có cô và anh trai cô, lần này Hồ Tư Tuệ kết hôn cũng coi như hiểu rõ chuyện của bọn họ.
“Đều là như vậy, nhưng mà trước kia điều kiện của chúng tớ không tốt như vậy, nhưng mà cậu cũng biết kết hôn trong thôn cũng là một chuyện vô cùng phiền toái.” Cố Tri Ý khuyên giải nói.