Cố Tri Ý mời người này tới trong cửa hàng để bàn bạc kỹ hơn.
Sau khi xác định xong những vấn đề tiếp theo, người đàn ông lập tức đặt hai ngàn phí khối gia nhập lên trên mặt bàn.
DTV
"Ông chủ Điền, đây là?" Cố Tri Ý thật sự là không nghĩ tới, người này liền hỏi một ít vấn đề, liền như vậy sảng khoái đem tiền cấp giao.
“Bà chủ Cố, thật không dám giấu giếm, cửa hàng này là tôi mở cho vợ của tôi. Cô ấy vẫn luôn rất thích quần áo, nhưng mà, tôi cũng không muốn nhìn thấy cô ấy làm lụng vất vả như vậy, chỉ muốn có một cái cửa hàng mặt tiền, để cho cô ấy g.i.ế.c thời gian mà thôi. Tôi vừa mới hỏi kỹ hình thức kinh doanh của cô, cảm thấy như vậy rất thích hợp, một công đôi việc.”
Điền Minh đơn giản mà nói ra suy nghĩ của chính mình, Cố Tri Ý thế mới biết hóa ra người này cũng là một người yêu vợ.
Như vậy thì vợ anh ta đúng là chỉ cần mỗi ngày tới trông cửa hàng là được.
“Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!” Cố Tri Ý đứng lên bắt tay với Điền Minh.
“Hợp tác vui vẻ! Bà chủ Cố.” Điền Minh cũng là một người sảng khoái.
Vương Quế Chi ở một bên nhìn toàn bộ quá trình, hai người nhẹ nhàng như vậy đã quyết định xong việc hợp tác.
Còn có lần này, thoáng cái đã thu vào hai ngàn?
Ôi chao, số tiền này cũng đúng là quá dễ kiếm lời.
Nhưng mà Vương Quế Chi cũng biết, đây là Cố Tri Ý dùng đầu óc để kiếm tiền, không giống bọn họ, chỉ có thể dựa vào tay nghề hoặc là bán sức lao động.
Sau khi Cố Tri Ý xác định cửa hàng của Điền Minh, hẹn ngày mai tới cửa hàng khảo sát, cũng liền tiễn Điền Minh đi.
“Tiểu Ý, như vậy đã xong rồi hả?” Sau khi đám người đi rồi, Vương Quế Chi mới tiến đến bên người Cố Tri Ý, nhỏ giọng hỏi.
“Đúng vậy, chị dâu cả, nhưng mà sau này còn có rất nhiều công việc cần phải chuẩn bị nữa đó.” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
“Đương nhiên đương nhiên, mấy người các em đều dựa vào đầu óc mà ăn cơm.” Vương Quế Chi nói rồi chỉ vào huyệt Thái Dương của mình.
Chị ấy cũng hiểu Cố Tri Ý không dễ dàng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-961.html.]
Sau khi nói vài câu với Cố Tri Ý, thì chị ấy liền đi làm việc của mình.
Cố Tri Ý bên này thấy không có chuyện gì nữa, cũng thu dọn qua một chút rồi đi về.
Chỉ là mới ra khỏi cửa liền đụng phải chủ nhiệm lớp lúc trước của cô, Nghiêm Văn Anh.
Lúc trước ở trường học xảy ra nhiều chuyện như vậy, cũng may mắn mà có chủ nhiệm Nghiêm giúp đỡ.
“chủ nhiệm Nghiêm, cô đi dạo phố đó ạ?” Cố Tri Ý cười chào hỏi.“Dạo cái gì phố chứ? Cô tới tìm em đó.” Nghiêm Văn Anh tức giận nói.
“Tìm em?” Cố Tri Ý khó hiểu nhìn bà ấy.
“Em nói xem, cô nghe nói là em không tính đi làm việc ở báo xã bên kia hả, em nghĩ sao thế hả?” Lúc Nghiêm Văn Anh hỏi ra câu này, cũng là hận sắt không thành thép.
Lúc trước bà ấy nhìn thấy mấy bài báo của Tri Ý đều rất có tính góp ý xây dựng.
Vốn còn tưởng rằng có thể thêm một hổ tướng cho báo xã nữa đó, mà bản thân bà ấy còn khen Cố Tri Ý có tài đến mức nào ở trước mặt bạn học cũ của bà ấy.
Ai biết, Cố Tri Ý vừa tốt nghiệp liền bỏ qua cơ hội nhận được công việc này.
Bà ấy cũng biết, Cố Tri Ý muốn làm buôn bán, nhưng việc làm ăn này không phải vẫn có người trông nom sao?
Vào làm ở báo xã cũng không chậm trễ việc kinh doanh mà?
Tại sao mà nói không làm thì chính là không làm, tuy nói vào làm việc ở báo xã thì sẽ bắt đầu với công việc ở tầng dưới cùng, nhưng bà ấy lại rất có tin tưởng đối với Cố Tri Ý, rằng không bao lâu sau chắc chắn cô sẽ có thể tạo ra một khoảng trời riêng của mình.
Ai ngờ Cố Tri Ý vậy mà ném bát sắt đi, chỉ vì đi kinh doanh gì đó?