Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 960

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:27:40
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của người khác, ngược lại cô không có cảm giác gì cả.

Cô vẫn yên yên ổn ổn ngồi sau lưng Lâm Quân Trạch.

Vào giờ này ở Bắc Kinh vẫn chưa có nhiều xe nên hai người họ rất thuận lợi trở về nhà.

Bình thường đi xe buýt phải đi hơn hai mươi phút, bây giờ Lâm Quân Trạch chạy xe gắn máy còn chưa đến mười phút.

Xe vừa về đến đầu hẻm đã kéo lấy sự chú ý của nhiều người.

Tất cả mọi người đều là hàng xóm với nhau, họ nhìn thấy người lái xe là Lâm Quân Trạch thì nhao nhao gọi anh: “Tiểu Lâm à, mua mô tô à?”

“A, chiếc mô tô này thật sự rất phong cách.”

Bởi vì đã đến đầu hẻm nên Lâm Quân Trạch không lái nhanh nữa, vì vậy mà có thể nghe rất rõ ràng mấy lời họ nói với nhau.

Chờ chay đến cửa nhà mình thì mấy đứa bé Đại Bảo đã chạy ra ngoài rồi.

Mấy đứa bé còn tưởng là có việc gì đó náo nhiệt, không ngờ lúc ra đến nơi thì nhìn thấy mẹ mình bước xuống xe.

“Mẹ, mẹ, đây là của nhà chúng ta sao?” Nhị Bảo không chắc chắn hỏi.

“Cha, cha mua xe rồi sao?” Đây là Tam Bảo hỏi.

“Đúng vậy. Thấy có được không?” Lâm Quân Trạch khó có khi được đắc ý một trận.

“Oa, cha nhanh chở chúng con đi một vòng đi!” Mấy đứa bé thuận tiện vây quanh Lâm Quân Trạch lại.

Tất cả đều nhao nhao bảo Lâm Quân Trạch chở cả đám đi dạo một vòng, đến Đoàn Đoàn và Viên Viên ra sau cùng cũng học theo các anh mà ôm chân Lâm Quân Trạch.

“Lên xe thôi!”

Cố Tri Ý cho anh một ánh mắt cười trên nỗi đau của người khác, rồi để anh chở theo mấy đứa bé chạy đi dạo.

Khiến anh vô cùng đắc ý.

Nhưng có lẽ là con trai nên trời sinh đã rất đam mê với cảm giác rong ruổi thế này.

Đương nhiên Lâm Quân Trạch cũng đã từng là con nghiện cảm giác này.

Liên tục thay đổi vài lượt người lên xe, sau đó Lâm Quân Trạch giống như là một công cụ lái xe hình người vậy, kéo theo mấy người vẫn luôn chạy vòng vòng ở gần đây.

Cố Tri Ý bên này đi về trước để nấu cơm tối.

Lúc này mới đi ra cửa gọi mấy cha con về nhà ăn cơm.

Nếu không, mấy người này có lẽ còn có thể chơi đến khi trời tối vẫn chưa muốn về nhà.

“Mẹ ơi, thì ra xe máy chơi vui như vậy, còn vui hơn so với xe đạp đó!” Tam Bảo vừa về đến nhà liền hưng phấn nói với Cố Tri Ý.

“Đương nhiên rồi, con cũng không nhìn xem, các con đi chơi một lúc, đã đốt mất bao nhiêu dầu rồi.” Cố Tri Ý tức giận nói.

Lâm Quân Trạch đã rất tự giác đi rửa tay bê đồ ăn lên.

Vóc dáng của Đại Bảo bây giờ đã cao, thời gian trước Lâm Quân Trạch còn dạy bọn họ đi xe đạp, cho nên bây giờ khi hai người không có việc gì cũng thích đi ra ngoài khoe khoang.

Nhưng hôm nay được ngồi xe máy, mấy nhóc lại cảm thấy ngồi xe máy càng có cảm giác kích thích hơn.

“Mẹ ơi, khi nào chúng con có thể lái xe máy vậy?” Đại Bảo khó có khi mở miệng hỏi.

Cố Tri Ý nhìn cậu nhóc một cái, đứa bé này cũng sắp cao tới bả vai cô rồi. Bắt đầu từ năm nay, thằng nhóc này lớn nhanh như thổi vậy, cao lên vùn vụt. Nhưng mà lúc này cũng chỉ là một đứa nhóc mới mười một tuổi, mà đã sốt ruột muốn đi lái xe máy.

Cố Tri Ý nhẹ nhàng đánh một cái vào đầu Đại Bảo.

“Con mới bao lớn hả? Vừa mới được học xe đạp đấy? bây giờ đã muốn lái xe máy rồi hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-960.html.]

“Hắc hắc, mẹ ơi, con muốn học lái xe máy còn không phải vì muốn đưa mẹ đi hóng gió sao?” Đại Bảo bắt đầu đùa giỡn nói.

“Được rồi, rửa tay ăn cơm trước đi.”

Cố Tri Ý bảo mọi người ăn cơm trước.

Cơm nước xong, lúc này Cố Tri Ý mới hỏi, Lâm Quân Trạch nghĩ như thế nào về việc mua xe máy.

Thì ra là lúc trước khi anh hỏi thăm người khác về việc mua xe máy, vừa vặn bị Lưu Bác Viễn nghe thấy, bởi vì Lâm Quân Trạch lúc trước giúp ông ấy, nên ông ấy vẫn luôn muốn báo đáp anh.

Nhưng Lâm Quân Trạch bên này cũng có kỷ luật, cho nên không có chút chuyện nào để ông ấy có thể giúp đỡ.

Lúc này vừa nghe thấy Lâm Quân Trạch muốn mua xe máy, vừa vặn người thân bên kia của ông ấy có cách, cho nên lúc này không phải là Lưu Bác Viễn muốn nhân dịp này giúp cho Lâm Quân Trạch sao?

Nhưng mà tiền thì là do Lâm Quân Trạch bỏ ra.

Cũng không thể phá hủy kỷ luật. Hơn nữa cứu người vốn dĩ chính là chức trách của bản thân anh.

Lưu Bác Viễn có thể tìm một chiếc xe máy đến đã là giúp cho anh một việc rất lớn, cho nên số tiền này vẫn phải đưa.

Cố Tri Ý nghe xong gật đầu. Cô thật sự không ngờ, lúc trước cứu người, lại khiến cho Lưu Bác Viễn vẫn luôn nhớ tới tận bây giờ.

Sau đó hai nhà cũng chậm rãi bắt đầu đi lại gần hơn, cho nên đúng là không thể không nói thứ gọi là duyên phận giữa người với người này đúng là vô cùng kỳ diệu.

Lưu Bác Viễn và ông Thích cũng coi như là quen biết đã lâu. Lúc trước Lưu Bác Viễn đi đến chỗ ông Thích bên kia, nhìn thấy Tam Bảo, lúc ấy hiếm khi mới nhìn thấy một đứa bé thông minh nhanh nhẹn như vậy, còn muốn lôi kéo Tam Bảo đi làm nghiên cứu khoa học chung với ông ấy nữa cơ.

Hai ông già đã qua tuổi nữa trăm cứ như vậy mà ầm ĩ túi bụi.

Vì thế khi Tam Bảo trở về nhà, còn cười nhạo bọn họ một trận với Cố Tri Ý đấy.

Hai ông già này đúng là quá ngây thơ.

Nhưng mà sau đó nhìn thấy thiên phú của Tam Bảo đều ở trên phương diện vẽ tranh, lúc này Lưu Bác Viễn mới không miễn cưỡng nữa.

Cố Tri Ý bên này bận rộn kinh doanh cửa hàng quần áo, rất nhiều cửa hàng quần áo nhìn thấy việc làm ăn của cửa hàng quần áo của Cố Tri Ý tốt như vậy, hơn nữa kiểu dáng quần áo trong cửa hàng mới mẻ độc đáo.

Dù sao thì rất nhiều kiểu dáng đều do tự tay Cố Tri Ý vẽ ra bản thiết kế.

Theo sát xu thế trào lưu, không ngờ đúng là không ít người đến hỏi Cố Tri Ý về chuyện của cửa hàng.

Cố Tri Ý liền nhớ tới, lúc trước cô từng nói muốn gia nhập cửa hàng.

Như vậy đã có thể giải quyết vấn đề nguồn tiêu thụ quần áo của cô, cũng có thể giúp cô giải quyết vấn đề không đủ người làm của mình.

Lúc này, khi có người cảm thấy hứng thú đối với hình thức kinh doanh này của Cố Tri Ý, Cố Tri Ý bắt đầu nói chuyện gia nhập của hàng với mọi người.

“Bà chủ, tại sao chỗ này của các cô còn phải nộp phí gia nhập vậy chứ?” Trong lúc có người hỏi, Cố Tri Ý đều nói có thể gia nhập vào cửa hàng quần áo Thiên Ý của bọn họ.

Vốn khi mọi người nghe thấy có thể mở cửa hàng quần áo giống y như nhau, thì cảm thấy hưng phấn muốn báo danh ngay lập tức.

DTV

Kết quả nghe thấy Cỗ Tri Ý nói là phải tốn hai ngàn khối là chi phí gia nhập, không ít người đều muốn bỏ cuộc.

“Cái phí gia nhập này là như thế này, tiếp theo các thiết kế trong cửa hàng của mọi người, rồi chủng loại sản phẩm bán ở cửa hàng này kia, cùng với những cái định giá nhãn hiệu sau này, hoặc là những hoạt động về sau thì bên này chúng tôi đều sẽ giúp mọi người giải quyết xong xuôi, mọi người chỉ cần giải quyết vấn đề về người làm và địa điểm là được.”

Cố Tri Ý giải thích đơn giản cho mấy người bọn họ nghe.

Mọi người vừa nghe thấy mình chỉ cần bỏ ra địa điểm mở cửa hàng, những chuyện còn lại đều giao cho Cố Tri Ý, đặc biệt là những hoạt động vào những ngày lễ ngày tết còn không cần bản thân phải mất công thiết kế.

Đúng mà chuyện tốt mà.

Nhìn Cố Tri Ý kiếm được tiền nhiều như vậy, thật ra đại bộ phận người ở đây đều vẫn cảm thấy động lòng.

Bởi vì người hỏi đều là phụ nữ, rất nhiều tài chính quyền to trong nhà cũng không phải do một mình quyết định, cho nên đều nói với Cố Tri Ý là trở về bàn bạc lại một chút đã.

Kết quả không ngờ, trong lúc những người khác chuẩn bị đi về, có một người đàn ông đi ra từ trong đám người.

Hỏi Cố Tri Ý kỹ càng tỉ mỉ về chuyện gia nhập.

Loading...