Việc giảm giá, tích điểm này thật sự khiến cho khách hàng cảm thấy mình được lợi nên họ mua hàng cũng rất vui vẻ.
Lúc Cố Tri Ý tiễn khách hàng ra về, cô còn nói kèm một câu, ngày mai còn có chương trình rút thăm trúng thưởng, bảo mọi người đừng bỏ qua, nếu có bạn bè, người thân muốn mua quần áo thì có thể giới thiệu với họ.
Bên này Lâm Quân Trạch đã chuẩn bị xong vòng quay thì tự mình mang đến cửa hàng.
Cố Tri Ý không có ý muốn chạy hết các chương trình trong một ngày.
Cô muốn chậm rãi tiến hành để theo dõi chất lượng.
Không ngừng khiến khách hàng bỏ tiền mua quần áo, lại tạo được mối quan hệ tốt.
Còn ở bên kia, Cố Tử Lâm giúp đỡ Cố Tri Ý trông cửa hàng. Anh là người học kinh tế, so với ai khác thì anh khá rõ ràng xu thế phát triển của Trung Quốc trong tương lai.
Vì vậy Cố Tử Lâm đã gửi điện báo về nhà từ sớm, thông báo mình sẽ không quay về.
Lúc đầu, trường học đã bố trí cho anh một công việc trong ngân hàng, Cố Tử Lâm cũng không nói sẽ không đi, nhưng anh cũng muốn thừa dịp được nghỉ mà đến giúp Cố Tri Ý trông coi cửa hàng.
Tiện đó anh muốn nhìn xem, bản thân mình rốt cuộc có thích hợp hay không.
Đương nhiên Cố Tử Lâm cũng biết nếu anh làm việc ở ngân hàng, cho dù là một viên chức nhỏ cũng là một vị trí mà rất nhiều người phải chen chúc muốn có được.
Anh vẫn nên nói trước với mọi người trong nhà một tiếng, tránh cho cả nhà còn chưa chuẩn bị tâm lý.
Chỉ là Cố Tử Lâm đã không biết, Lưu Ngọc Lan ở nhà nhận được điện báo đã than ngắn thở dài không biết bao nhiêu lần rồi.
Trong mắt của mọi người, đây chính là cái bát sắt, nhưng lại có người ném cái bát sắt này ra.
Việc này làm Lưu Ngọc Lan sốt ruột đến tức giận rồi.
“Ông nói xem đến cùng thì lão nhị này đang nghĩ gì thế?”
Đến Cố Khôn bình thường không để ý nhiều lắm, nhưng lúc này cũng không biết trong hồ lô của lão nhị bán thuốc gì.
“Ôi, không phải chính lão nhị cũng đã nói rồi hay sao, trước tiên nó muốn ở lại Dương Thành giúp Tiểu Ý. Bà đừng có gấp gáp!” Cố Khôn cũng chỉ có thể trấn an như thế.
“Tôi còn có thể không sốt ruột sao? Không phải ông không biết tính tình của lão nhị này đâu.” Lưu Ngọc Lan chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nói.
Trong khi đó, tất cả mọi người đều nghe nói hai đứa con trai Cố Gia đều được bố trí công việc, đến lúc đó Cố Tử Lâm sẽ qua ngân hàng bên kia báo cáo.
Việc này đã gây ra một làm sóng chấn động trong thôn.
Gặp ai cũng được khen ngợi vài câu. Mấy đứa nhỏ Cố gia đều có tiền đồ cả.
Thoáng một cái mấy đứa con đều là sinh viên đại học.
Đây còn không phải là mộ phần tổ tiên bốc khói xanh hay sao?
Đương nhiên Lưu Ngọc Lan sẽ không nói với người khác rằng bản thân lão nhị còn chưa chắc chịu về đơn vị đi làm kia.
Trước kia bà vẫn luôn không yên tâm vì Cố Tử Lâm, không ngờ sau khi tốt nghiệp đại học xong thì bà vẫn không yên lòng như thế.
Thật sự rầu c.h.ế.t mất.
Lâm Tú Mai cũng thế, nhưng cô đỡ hơn mẹ chồng của mình, cô tôn trọng quyết định của Cố Tử Lâm, cô cảm thấy dù thế nào chỉ cần cô chăm sóc cho mấy đứa bé thật tốt, ủng hộ sự lựa chọn của Cố Tử Lâm là được rồi.
Cho nên vì chuyện này mà khiến cho hai vị lớn tuổi trong nhà sầu trắng cả tóc.
Còn Cố Tử Lâm bên kia lại vô cùng nhiệt tình hỗ trợ cửa hàng cửa Cố Tri Ý.
Nhưng việc mỗi ngày nhìn thấy người vào người ra, còn có người giao tiền, cứ một túi rồi một túi da rắn được xách ra bên ngoài thế này khiến Cố Tử Lâm rất có cảm giác thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-959.html.]
Mỗi ngày anh đều nhiệt tình mà chào hỏi khách hàng.
Đặc biệt là trước đó Cố Tri Ý đã đặc biệt đi một chuyến đến thành phố Thâm, cô đã lấy được danh sách không ít cái tên.
Cô Tử Lâm cũng tự mình tìm đến cửa.
Nếu là đơn hàng lớn thì anh đều để lại phương thức liên lạc, để khi đối phương cần hàng, họ có thể nhanh chóng phát điện báo cho anh.
Sau đó anh lại phân phối hàng.
Tiền trực tiếp chuyển vào trong tài khoản.
Như vậy mọi người đều thuận tiện.
Nhưng làm thế này phải được xây dựng trên cơ sở song phương đều tín nhiệm lẫn nhau, hoặc tương đối quen biết nhau.
Bên này Cố Tri Ý cũng chỉ thỉnh thoảng quan tâm hỏi thăm một chút về tiến độ.
Có thể nói giao Dương Thành bên kia cho Cố Tử Lâm chính là giúp Cố Tử Lâm luyện tay.
Sau đó thỉnh thoàng Cố Tri Ý vẫn gọi điện thoại đường dài sang Hà Đại Thạch để hỏi thăm.
Nói thế nào thì đây cũng đều là sự nghiệp của cô, cô không thể cứ để như thế mà không chú ý đến, cứ như thế mà vung tay thu tiền.
Nhưng gần đây trong cửa hàng có hoạt động, tuy nói Cố Tri Ý chỉ bày mưu tính kế, nhưng nếu trong cửa hàng quá bận thì cô vẫn phải đi hỗ trợ.
Một ngày này, Cố Tri Ý bận rộn mãi đến chiều thì nghe bên ngoài có một tiếng vang dội.
Mọi người trong cửa hàng đang chọn đồ cũng nghe thấy tiếng vang này nên đều quay ra nhìn.
Kết quả nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang cưỡi một chiếc mô tô mới tinh xuất hiện trước cửa hàng.
Cố Tri Ý đi ra ngoài.
DTV
“Vợ à, em thấy thế nào?” Lâm Quân Trạch bỏ nón bảo hiểm xuống, vỗ vào đầu xe của mình, vẻ mặt đắc ý nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý nhíu mày nhìn Lâm Quân Trạch.
“Anh mua hả?” Cố Tri Ý hỏi.
“Đúng vậy. Vợ, anh muốn gây bất ngờ cho em.” Lâm Quân Trạch vẫn là dáng vẻ đắc ý như thế.
“Anh được lắm. Bây giờ cũng học được làm trò rồi phải không?” Cố Tri Ý nói bằng giọng quái gở.
“Hì hì. Vợ à, đây còn không phải do anh muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em sao? Trước đó anh đã chuẩn bị xong từ lâu rồi.” Lâm Quân Trạch sờ vào đầu mình, ngượng ngùng nói.
Sau đó giống như nghĩ đến điều gì đó mà đưa nón bảo hiểm cho Cố Tri Ý: “Vợ à, đi thôi! Anh đưa em đi dạo một vòng.”
Cố Tri Ý thấy trong cửa hàng đã bớt bận rộn nên không nói gì mà chỉ nhận nón bảo hiểm Lâm Quân Trạch đưa cho, rồi bước lên xe.
“Vợ à, em ngồi chắc chưa?” Lâm Quân Trạch quay lại hỏi Cố Tri Ý. Sau đó bắt đầu khởi động mô tô.
Cố Tri Ý ngồi ở phía sau, vì đã có nón bảo hiểm che đậy nên ngược lại cô không cảm nhận được gió chạm đến mặt.
Nhưng vì thời tiết khá khô nóng, mà xe mô tô chạy như mang theo gió, nên gió vẫn thổi qua người Cố Tri Ý.
“Vợ à, em thấy thế nào?” giọng nói của Lâm Quân Trạch xuyên qua gió đến tai Cố Tri Ý.
Những nơi Lâm Quân Trạch chạy xe qua đã thu hút không ít ánh mắt của mọi người nhìn theo.
Nhìn thấy Lâm Quân Trạch lái xe gắn máy chạy qua, mọi người đều nhìn với ánh mắt hâm mộ.