Sau khi ăn cơm tối xong, mọi người ngồi lại trong sân một hồi, hàn huyên một số chuyện. Sau đó Cố Tri Ý đi rửa mặt sạch sẽ.
Mấy ngày này ngồi xe lửa, trên người không được thoải mái lắm.
Cố Tử Sâm được nghỉ học nên cậu cũng ở lại nhà của Cố Tri Ý náo loạn cùng với mấy đứa cháu.
Cố Tri Ý bôn ba mấy ngày mệt mỏi nên cô đi nghỉ ngơi trước.
Mấy anh em Nhị Bảo vẫn còn tinh thần nên Lâm Quân Trạch để chúng ở bên ngoài xem ti vi.
“Nhỏ tiếng một chút, biết chưa?” Lâm Quân Trạch nhỏ giọng nói với mấy cậu con trai.
“Cha, chúng con biết rồi.” Nhị Bảo trả lời.
Lâm Quân Trạch nói xong thì ôm lấy Đoàn Đoàn và Viên Viên vào trong.
Anh vừa vào nhà đã thấy Cố Tri Ý đang sắp xếp đồ đạc, Lâm Quân Trạch lập tức thả Đoàn Đoàn và Viên Viên xuống cho hai chị em tự chơi, còn mình thì đến giúp Cố Tri Ý dọn dẹp.
“Vợ à, em nghỉ ngơi đi! Để anh xếp cái này cho.”
Nghe anh nói như vậy nên Cố Tri Ý cũng giao luôn chuyện này cho Lâm Quân Trạch.
Lúc này cô mới nói chuyện với Lâm Quân Trạch về một số việc khi mình còn ở Dương Thành bên kia.
Lâm Quân Trạch ngồi nghe rất say sưa.
Dù anh không cùng với vợ mình đi đến đó nhưng chỉ nghe vợ mình kể một số chuyện cô ấy đã trải qua lại giống như mình đã trải qua cùng với cô ấy vậy.
“Đúng rồi, trên chuyến xe lửa em quay về đây, em còn gặp phải một ông cụ dẫn theo cháu của mình, kết quả đứa bé vì ăn kẹo mà bị mắc nghẹn, lúc đó tình hình khẩn cấp nên em đã đến giúp.”
“Vậy sau đó đứa bé kia không sao chứ?” Lâm Quân Trạch hỏi như vậy cũng vì sợ sau đó đối phương có chút gì đó lại tìm Cố Tri Ý gây phiền phức.
“Không sao cả. Lúc ấy cả người đứa bé đã cứng ngắc cả rồi, căn bản là không ai dám nhúng tay vào vũng nước bùn đó cả, vừa vặn em có biết một số kiến thức cơ bản.” Cố Tri Ý hời hợt nói.
“Vậy cũng may là không có chuyện gì.”
“Em dạy lại cho anh mấy động tác sơ cứu này nhé, vào thời khắc mấu chốt anh cũng có thể dùng nó để cứu người.”
Cố Tri Ý nói xong thì ra tay làm cho Lâm Quân Trạch xem thử.
Dù sao trong nhà cũng có nhiều đứa bé, khó mà chắc chắn không có sơ xuất gì xảy ra, mà Cố Tri Ý cũng không thể đảm bảo mình có thể ở nhà mỗi giây mỗi phút.
Vì vậy vào lúc cô không có ở nhà, nếu gặp chuyện, Lâm Quân Trạch cũng có biện pháp đối phó, như vậy Cố Tri Ý cũng yên tâm.
Hơn nữa Lâm Quân Trạch là một quân nhân, người trưởng thành đôi khi cũng xảy ra những tai nạn thế này. Vì vậy khi gặp chuyện như thế này, trước tiên nên tìm cách để dị vật đó được lấy ra ngoài.
Sau đó cô lại lấy ví dụ về người trưởng thành bị mắc nghẹn thì nên ứng phó ra sao.
Mà Lâm Quân Trạch cũng rất chăm chỉ học.
“Được rồi, vợ, thời gian cũng không còn sớm nữa, em cũng sớm nghĩ ngơi đi! Ngày mai đến cửa hàng còn có việc bận rộn đó.”
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ khuyên giải nói.
Cố Tri Ý suy nghĩ thì thấy đúng là như vậy nên cô không nói thêm gì nữa.
Đoàn Đoàn nhìn thấy Cố Tri Ý đi ngủ, cô bé lập tức tự giác tự kéo chăn nhỏ cho mình, nằm sát bên cạnh Cố Tri Ý.
Mấy đứa Đại bảo cũng tắt TV đi ngủ.
Sáng ngày hôm sau, sau khi được nghỉ ngơi một đêm, Cố Tri Ý đã cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-957.html.]
Trong lúc đánh răng, cô suy nghĩ nên chuẩn bị hoạt động gì cho cửa hàng.
Nhà thiết kế không biết quảng cáo thì không phải là một nhà may giỏi.
Kiếp trước cô đã mở công ty phát triển tốt như vậy thì chắc chắn phải hiểu không ít về quảng cáo.
Cộng thêm thời trang sẽ thay đổi theo mùa nên các loại hoạt động quảng cáo, tiếp thị thường làm rất nhiều trong năm.
Cô có thể tùy tiện lấy lại ý tưởng nào đó mà dùng cũng không sao.
“Vợ à, em nghĩ gì vậy? Nhanh đánh răng rồi vào ăn cơm.”
Lâm Quân Trạch từ trong phòng bếp đi ra đã nhìn thấy Cố Tri Ý đang đối mặt với bức tường, cứ ngây người như thế hơn nửa ngày trời.
Lúc này Cố Tri Ý mới lấy lại tinh thần, cô lập tức súc miệng, rửa mặt rồi vào nhà.
Sau khi ăn cơm sáng xong, mấy đứa bé đều đi ra ngoài chơi.
Hà Thúy trông Đoàn Đoàn và Viên Viên, một mình Cố Tri Ý ở trong phòng bắt đầu lên kế hoạch tổ chức hoạt động tiếp thị cho cửa hàng của mình.
Thứ nhất mà nói, thật ra có thể làm hoạt động rút thăm trúng thưởng gì đó.
Hay phát phong bì đỏ, hoặc mua sắm đến hạn mức nào đó sẽ được giảm giá, mặc dù mức giảm giá này không cao lắm nhưng lại cho khách hàng cảm thấy họ có lợi.
DTV
Hiện tại, một bộ thời trang mùa hè có giá khoảng hai mươi đồng, đắt hơn thì có ba mươi đồng.
Với mức giá này thì có rất nhiều người có thể chi được.
Trước hết Cố Tri Ý sẽ làm một loạt các hạn mức, nếu chi đến năm mươi đồng tiền sẽ được giảm năm đồng, hoặc tặng tất chân.
Vừa khéo trước đây, Cố Tri Ý bảo công xưởng sản xuất một loạt tất chân.
Vật này giống như đã dính liển với da thịt người ta, giống như một thứ đồ cơ bản, rất nhiều cô gái trong thành phố đều ưa thích loại tất chân thế này.
Chi phí đầu vào của loại hàng này chỉ mấy mao tiền, nhưng bán ra là năm đồng tiền.
Nếu dùng loại mặt hàng này tăng cho khách hàng, họ sẽ lập tức trở nên vui vẻ mà bản thân cô cũng có thể kiếm tiền.
Ngoài ra còn có chương trình quay trúng thưởng. Ví dụ như mua với hạn mức bao nhiêu sẽ được tham gia quay thưởng, giải thưởng có lớn có nhỏ, tất cả đều phải dựa vào sự may mắn của bản thân.
Nhưng việc này cần phải tính toán kỹ càng hơn.
Trong cửa hàng còn phải trang trí để tạo bầu không khí khác biệt.
Tất cả đều cần thay đổi chút ít.
Lâm Quân Trạch ở bên cạnh, mọi lúc đều có thể giúp đỡ khi Cố Tri Ý cần đến.
Ví dụ như khi Cố Tri Ý nói vòng tròn lớn để quay trúng thưởng.
Cố Tri Ý nói với Lâm Quân Trạch cần phải chia thành bao nhiêu đồng, Lâm Quân Trạch bên này sẽ lập tức hào hứng bừng bừng mà làm theo ngay.
Cô đã tính toán kỹ càng, tỷ lệ trên dưới chỉ có thể là một đồng tiền, phải làm thế nào để đảm bảo cô không lỗ vốn.
Đến lúc cô tính toán xong xuôi thì muốn đến cửa hàng xem qua tình hình thế nào.
Còn Lâm Quân Trạch ở nhà vội vàng làm mấy tấm bảng hình tròn để quay trúng thưởng.
Một mình Cố Tri Ý chạy xe đạp đến cửa hàng.
Qua đến cửa tiệm, lúc này vừa khéo Vương Quế Chi đã mở cửa.
Đầu tiên là lau quét tủ quầy hàng một vòng, sau đó bắt đầu loay hoay chuẩn bị xếp quần áo ra.