Lâm Quân Trạch là một quân nhân, nếu muốn anh làm kinh doanh thì đầu óc anh chắc chắn sẽ không được linh hoạt như Cố Tri Ý.
Vì vậy không bao lâu đã bắt đầu xảy ra vấn đề. Chỉ có thể đợi cô về giải quyết.
“Buôn bán trong cửa hàng không tốt sao?” Cố Tri Ý nhíu mày hỏi.
“Ừm, không phải em cũng từng nói quần áo theo thời sao? Nhìn thấy em mở một cửa hàng nên lúc này ở lân cận đó đã lục tục mở mấy cửa hàng buôn bán quần áo thời trang rồi, việc này làm ảnh hưởng đến việc buôn bán trong cửa hàng của chúng ta không ít.” Lâm Quân Trạch nói sơ lược tình hình trong cửa hàng cho Cố Tri Ý nghe.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, biểu thị cô đã hiểu.
Chỉ là bây giờ cô cũng không vội vàng, buôn bán trong cửa hàng không tốt thì ngày mai cô sẽ đến cửa hàng xem thử.
Lúc này muốn làm chút mánh lới gì vẫn còn rất đơn giản.
Vì vây dù chuyện buôn bán không tốt nhưng với Cố Tri Ý thấy cũng không phải vấn đề gì quá lớn.
Bây giờ khó mà về nhà thế này, cô muốn ở bên cạnh mấy đứa bé, còn chuyện công việc cứ tạm thời để sang một bên.
Lần này đến Dương Thành và thành phố Thâm, cô đã mang về không ít thứ.
Máy ảnh bán ở Dương Thành rẻ hơn ở Bắc Kinh rất nhiều, mà khi mua cũng không cần đến phiếu gì cả.
Còn có quần áo cho trẻ con khá thời thượng.
Cố Tri Ý nhìn thấy thì đều mua hết.
Bởi vì còn có Cố Tử Sâm đi cùng nên trên đường trở về bắt buộc Cố Tri Ý phải xách theo những món đồ này.
Nhưng là đồ khá quý trọng nên Cố Tri Ý nói để mình cầm, mà trên thực tế thì cô đã đặt vào trong không gian.
Cô cũng mua không ít cuộn phim.
Trước đó cô đã mua một máy ảnh, chẳng qua ảnh chụp ra là đen trắng, còn bây giờ có thể chụp ra ảnh có màu sắc rõ ràng rồi.
Cố Tri Ý không muốn bỏ qua mỗi giai đoạn trưởng thành của mấy đứa bé, cô muốn lưu lại mỗi khoảnh khắc của mấy đứa nhỏ.
Đặc biệt là Đoàn Đoàn và Viên Viên, Cố Tri Ý thừa dịp hai chị em còn nhỏ sẽ chụp thật nhiều ảnh, sau này đều là những ký ức đáng quý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-956.html.]
Khi cô ở thành phố Thâm, Cố Tri Ý cũng đã chụp lại không ít những hình ảnh ý nghĩa.
Sau này, những cảnh tượng bên trong ảnh so sánh với những tòa nhà cao tầng trong tương lai thì vô cùng thú vị.
DTV
“Mẹ, mẹ xem này, trong thời gian này con đã vẽ đó, con không có lười biếng đâu.”
Vừa về đến nhà là Tam Bảo đã lập tức chạy về phòng mình lấy hết những thành quả trong khoảng thời gian này của cậu bé, xem nó như trân bảo mà đưa cho Cố Tri Ý nhìn.
Đôi mắt cậu bé sáng lên lấp lánh, rõ ràng là đang chờ đợi lời khen ngợi từ Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cũng tiếp nhận, nhìn thấy tranh Tam Bảo vẽ trong thời gian này đúng là rất có tiến bộ. Vì vậy cô không hề keo kiệt, chân thành khen ngợi Tam Bảo vài câu. Lập tức Tam Bảo đã cười híp mắt.
“Đúng vậy, mẹ, ông Thích cũng khen ngợi con nữa. Con mới không giống như người nào đó, chỉ biết chơi với xem ti vi.”
Thời điểm Tam Bảo nhắc đến người nào đó thì ánh mắt của cậu bé đã trực tiếp lia lên người Nhị Bảo.
Nhị Bảo: ...
Em cứ nói thẳng là anh cho rồi.
Cố Tri Ý nhìn dáng vẻ này của Tam Bảo thì tức giận bóp lấy gương mặt trắng nõn, không có gì ngoài thịt của cậu bé.
“Bây giờ con đã biết ám chỉ anh hai của con rồi đúng không?”
“Cái gì mà ám chỉ? Mẹ, con ăn ngay nói thật thôi.” Tam Bảo hừ hừ nói.
Mọi người ở trong phòng trêu chọc nhau một hồi, Hà Thúy thấy cả nhà náo nhiệt thế này, chị cũng rất vui mừng.
Thỉnh thoảng chị còn chia sẻ một số trò chơi thường ngày của mấy đứa bé từ sau khi Cố Tri Ý rời khỏi nhà.
Lâm Quân Trạch thấy thời gian đã đến rồi, anh đứng lên đi ra ngoài nấu cơm.
Buổi tối, Lâm Quân Trạch sẽ làm mấy món nên dứt khoát muốn mời Hà Thúy ở lại ăn cơm tối với gia đình, đến hiện tại người nhà hai gia đình đã khá thân thiết rồi.
Ngược lại Hà Thúy đã không còn khách sáo với gia đình của Cố Tri Ý nữa.
Nhưng chị vẫn muốn hỗ trợ giúp một tay.