Cô nhìn thấy đối phương đang koong ngừng vuốt đứa nhỏ, nhưng đứa nhỏ cứng ngắc người, không có phản ứng gì cả.
Cô chỉ nhìn vào khuôn mặt của cụ già đã gấp gáp đến mức đỏ bừng cả mặt: “Cháu có cách.”
Quách Bình Viễn giống như già đi chục tuổi, cháu của mình như thế này rõ ràng chính là sắp không chịu nổi rồi.
Đột nhiên có một giọng nói của một cô gái đã kéo ông ấy tỉnh táo lại. Ông ấy đã làm một quyết định đúng đắn nhất trong đời.
“Làm phiền cháu.” Ông ấy nói xong thì giao đứa bé cho Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý nhận lấy thân thể đã cứng ngắc của đứa bé, lúc này rõ ràng đã tiến vào cơn choáng rồi.
Cô không trì hoãn nữa, lập tức nói với mọi người xung quanh: “Mọi người tránh ra xa chút đi, để không khí được lưu thông.”
Sau đó cô nhận lấy đứa bé, tiếp theo đó dùng đến phương pháp cấp cướp cô đã từng học trước kia, Cố Tri Ý chúc đầu đứa bé xuống, một chân cô chống đỡ nửa người trên của đứa bé, một cánh tay vòng lấy trước n.g.ự.c đứa bé, tay còn lại thì dùng hết sức để vỗ sau gáy của đứa nhỏ.
Cố Tri Ý đã vỗ như thế được hai phút. Mọi người xung quanh đều nín thở.
Nhưng đến một lúc lâu sau mà đứa bé vẫn chưa có phản ứng gì, mấy người xung quanh cũng bắt đầu xì xào.
“Tôi đã nói rồi mà, chuyện này căn bản là vô dụng. Mọi người có nhìn thấy đã nửa ngày mà đứa bé vẫn không có động tĩnh gì không?”
“Đúng vậy, cô gái này nhìn tuổi còn chưa lớn lắm, sao lại dám khoe khoang như thế?”
“Người trẻ tuổi bây giờ ấy mà!”
Cố Tri Ý cũng không để ý đến lời xì xào của mọi người xung quanh, cô vẫn kiên nhẫn cố gắng hết sức vỗ vào phần gáy của đứa nhỏ.
Ngay khi mọi người đều cảm thấy đứa bé sẽ không cứu được thì một viên kẹo đã lăn xuống, sau đó là tiếng lầm bầm của đứa trẻ.
Mọi người ở đây đều không thể tin nhìn vào cảnh trước mắt này.
Việc này thật sự đúng là!!
Cứu được rồi??
Nhìn thấy đứa bé thở hổn hển, Cố Tri Ý phải đợi cho đến khi nhịp thở của đứa bé chậm lại, sau đó mới giao cho ông cụ.
Lúc này ông cụ mới kịp phản ứng lại.
Hai mắt ông cụ ướt át nhìn Cố Tri Ý, trong mắt ông ấy đầy vẻ cảm kích, giọng nói run rẩy, nói tới nói lui cũng chỉ có một câu: “Cảm ơn, cảm ơn đồng chí!”
Cố Tri Ý có thể hiểu được tâm trạng lúc này của ông cụ, bản thân cô cũng là người làm mẹ, nghĩ về tình hình lúc đó thì thấy nó nguy hiểm thế nào.
“Không có việc gì, nếu ông không yên tâm thì khi xuống trạm tiếp theo, ông nên đưa đứa nhỏ đến bệnh viện kiểm tra thử!” Cố Tri Ý nhìn thấy quần áo ông cụ mặc trên người, dường như không giống người bình thường. Cộng thêm việc ghế ngồi của ông ấy là ghế giường nằm, việc này có thể đoán được ông cụ cũng là người có thân phận, vì vậy Cố Tri Ý mới đề nghị như vậy.
“Ôi được, được. Không biết đồng chí tên là gì? Cho tôi địa chỉ tôi đến nhà cảm tạ”
“Không cần đâu ạ”.
Cố Tri Ý nói xong thì biến mất trong đám người.
Sau một loạt các động tác của Cố Tri Ý, không ít người trong toa xe nhìn thấy thì đều ngây người.
Nhưng đứa bé không có việc gì nên mọi người cũng nhao nhao mà tản ra.
Cố Tử Sâm đứng bên ngoài nhìn thấy chị gái của mình như thế này, trong lòng cậu cũng âm thầm lau mồ hôi.
Còn không phải sao? Nhìn thấy Cố Tri Ý đã trở về mà đến nửa ngày trời cậu vẫn chưa khép miệng được.
“Chị, chị quá lợi hại!”
“Em còn không hiểu sao? Bình thường bảo em đọc sách nhiều vào, cái này đều là một số biện pháp cấp cứu, vào thời khắc mấu chốt có thể dùng nó để cứu người.” Cố Tri Ý bắt đầu làm Cố Tử Sâm suy nghĩ m.ô.n.g lung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-954.html.]
Đến trạm tiếp theo, Quách Bình Viễn dẫn theo đứa cháu suýt nữa đã không qua khỏi xuống xe trước, chỉ là trước khi xuống xe ông cụ đã đi ngang qua phòng của Cố Tri Ý, cố ý nói tiếng cảm ơn với cô, rồi mới theo nhân viên phục vụ mà xuống xe.
Cố Tri Ý chỉ xem đây là một việc nhỏ, nhìn thấy trên đường nên ra tay giúp đỡ mà thôi, cô cũng không để chuyện này trong lòng.
Mà bên này sau khi xuống xe lửa, liền có người đón Quách Bình Viễn đưa hai ông cháu đến bệnh viện.
Bác sĩ thấy đội hình lớn như vậy nên cũng sợ có sai sót gì, vì vậy bác sĩ không dám xem nhẹ mà phải tỉ mỉ kiểm tra một vòng.
“Trước mắt, đứa bé không có gì đáng ngại cả, có thể bị hù dọa một chút mà thôi. Nếu ngài vẫn chưa yên tâm thì có thể ở lại bệnh viện để quan sát thêm trong hai ngày.”
“Được được được, vậy trước hết cứ nằm viện vậy.” Quách Bình Viễn nói.
Quách Bình Viễn nói như vậy, lập tức người bên dưới đã đi làm thủ tục.
“Cha, cha, Lạc Lạc thế nào rồi ạ?” Giọng nói lo lắng của Quách Nghĩa Đảng vang lên từ phía sau.
“Không sao, không sao rồi, lần này may mắn mà có cô gái kia.” Ông cụ khoát tay, lúc này khi biết đứa trẻ không có gì đáng ngại nữa thì sự lo lắng vừa rồi của ông mới tiêu tan đi.
“Chuyện gì xảy ra vậy ạ?” Lúc Quách Nghĩa Đảng đến đây khá vội vàng, họ cũng chỉ nói rằng con trai của anh ấy đang nằm trong bệnh viện, dường như ở trên xe lửa đã xảy ra chuyện gì đó.
Anh ấy sốt ruột, không biết bảo bối nhà mình đã xảy ra chuyện gì.
Nếu có xảy ra chuyện gì thì cái nhà này đoán chừng cũng sẽ tan rã.
Lúc này, Quách Bình Viễn mới chậm chạp kể lại chuyện đã xảy ra trên xe lửa vừa rồi với con trai mình.
“Cha nói như vậy, thật sự đúng là may mắn vì có cô gái kia.” Chỉ nghe cha nhà mình kể lại mà Quách Nghĩa Đảng đã hoảng sợ đến mức mí mắt liên tục co giật.
Có thể biết được tình hình lúc đó nguy hiểm thế nào, toàn thân đứa nhỏ cũng đã cứng ngắc lại, đoán chừng không đợi được họ kịp đưa đến bệnh viện rồi.
“Đúng vậy, bây giờ ông già cha đây ngồi nghĩ lại mà trong lòng vẫn còn hoảng sợ đây.” Quách Bình Viễn chỉ nghĩ đến mà đã thấy sợ hãi.
“Vậy cha có xin địa chỉ của cô gái kia không? Chờ đến khi Lạc Lạc của chúng ta khỏe lại cũng nên đến cửa cảm ơn người ta.” Quách Nghĩa Đảng trịnh trọng nói.
Nhưng anh ấy chỉ nhìn thấy Quách Bình Viễn khoát tay, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Cha đã xin nhưng cô gái không chịu nói gì cả, cứ như thế mà đi thôi.”
“Còn có kiểu làm việc tốt mà không để lại tên sao?” Quách Nghĩa Đảng đã nhìn quen nhìn trên chốn quan trường.
Nhưng anh ấy không nghĩ còn có người tốt bụng như vậy.
“Được rồi, con cũng đừng nhìn người ta như ở chốn quan trường của con! Cha nhìn cô gái nhà người ta có vẻ như hoàn cảnh gia đình cũng không tệ đâu.”
Quách Bình Viễn nhịn không được dạy dỗ con trai mình.
Bên kia bác sĩ nói đã sắp xếp xong mọi chuyện, đứa bé hiện tại đang nghỉ ngơi.
Hai cha con bị chen ngang thì lúc này mới cùng nhau vào phòng bệnh nhìn đứa nhỏ.
Còn Cố Tri Ý, sau khi xuống xe, dẫn Cố Tử Sâm đi về nhà.
“Chị, chị đi lâu như vậy rồi, chắc là nhớ mấy đứa bé Đoàn Đoàn lắm rồi nhỉ?” Khi ở trên xe, Cố Tử Sâm còn không nhịn được mà trêu chọc Cố Tri Ý.
“Đúng vậy, chờ sau này em có con cái thì biết thôi.”
Nhưng Cố Tử Sâm còn chưa nghĩ xa như vậy đâu.
Năm sau cậu mới tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp cậu sẽ dấn thân vào con đường xây dựng sự nghiệp vĩ đại, mấy chuyện cưới vợ sinh con thế này còn chưa biết sẽ đợi đến ngày tháng năm nào đâu.
Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ cậu thế này là biết chắc chắn cậu không để trong lòng rồi.
DTV
Cô cũng không để ý đến cậu nữa.
Nhưng đến khi Cố Tri Ý về đến nhà thì trong nhà không có ai cả.