Ăn uống, nghỉ ngơi, bàn kế hoạch hợp tác xong, Hà Đại Thạch đi xem thị trường, Cố Tri Ý lại mang theo Cố Tử Sâm đi lo chuyện trang phục.
Thời điểm Cố Tri Ý tới liền nhắm ngay vào những nhà bán sỉ kia.
Cố Tri Ý còn cố ý lấy quần áo bán sỉ từ trong xưởng của mình ra, sau đó thuận tiện đưa luôn cả tấm danh thiếp có chứa địa chỉ cho bọn họ.
“Em gái, hai người là người ở Dương Thành sao?”
“Đúng vậy, chị, chỗ nhập hàng của mọi người hẳn cũng nhập ở bên kia đúng không?”
“Đó là đương nhiên, bên kia nói thể nào thì cũng là đô thị lớn phồn hoa, quần áo của chị bên này đều được lấy từ bên đó về bán đấy.” Chị gái kia vừa quạt gió vừa tự đắc nói.
“Vậy lần sau chị có thể đến cửa hàng của em để xem thử nha, em bảo đảm xưởng nhà em đầy đủ kiểu dáng mới mẻ độc đáo.” Nói xong Cố Tri Ý liền đưa vài bộ quần áo mình mang đến đây ra cho người ta xem.
“Ai nha, cái loại mỏng dính này chính là quần sao?”
“Chị, cái này là tất chân, hiện tại người làm cán bộ đều đi cái này, rất thời thượng, hơn nữa một mỗi sản phẩm này cũng không quá đắt.“ Nói xong liền kéo kéo tất chân cho người ta, lực đàn hồi tốt, hơn nữa kiểu dáng cũng mới mẻ.
“Được, em gái, đúng lúc ngày mai chị muốn đi qua bên đó, địa chỉ này yêm cũng biết, yêm qua bên đó rồi nhờ em hỗ trợ nhé!” Những người bên cạnh đều sôi nổi nhận lấy danh thiếp từ trong tay Cố Tử Sâm.
DTV
“Đó là đương nhiên rồi!” Cố Tri Ý thành công đẩy mạnh tiêu thụ cho cửa hàng của mình ở Dương Thành bên kia sau khi ra ngoài, tiếp tục đi đến cửa Đông bên kia đi dạo một vòng.
Bên này trong tương lai cũng là cái vòng thương nghiệp.
Hai chị em cứ như vậy mà bận việc suốt mấy ngày, số danh thiếp Cố Tri Ý mang qua đây đều không còn lại bao nhiêu, Cố Tri Ý cũng không muốn lại tiếp tục chạy ra bên ngoài nữa đâu.
Tiết trời nắng nóng thế này, cho dù là cầm ô thì chỉ một lát sau vẫn sẽ đổ mồ hôi đầy đầu.
Bên chỗ Hà Đại Thạch lại rất thuận lợi, nói cho cùng thì hiện tại vẫn đang trong quá trình xây dựng, nhà nước vẫn hy vọng có thể có nhiều xí nghiệp hơn đi đến bên này để phát triển.
Cho nên rất nhiều thủ tục cứ như là được bật đèn xanh vậy.
Cố Tri Ý nghĩ cô rời nhà cũng đã lâu như vậy rồi, mấy đứa nhỏ trong nhà không biết ra làm sao rồi, liền nghĩ đến việc gọi điện thoại cho Cố Tử Lâm ở Dương Thành bên kia, nói với anh việc bọn họ sẽ quay về Bắc Kinh trước một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-953.html.]
Để cho Cố Tử Lâm ở bên này tiếp tục bận việc.
Hai người Cố Tri Ý và Cố Tử Sâm ở Thâm Thị bên này trực tiếp ngồi xe lửa trở về Bắc Kinh là được rồi.
Sau khi được ngồi phi cơ một lần rồi, hiện tại Cố Tri Ý cũng không quá tò mò đối với đối với phi cơ.
Hà Đại Thạch vẫn ở lại Thâm Thị.
Chỉ là Cố Tri Ý biết có lẽ đến sang năm sẽ bắt đầu, bên trong hay bên ngoài thì đều phải có thẻ thông hành mới được đi lại, đến lúc đó chính cô lại đến để xử lý một số thủ tục.
Tóm lại là không khó, cộng thêm việc thời hạn cho thẻ thông hành có hiệu lực ba tháng, nửa năm, và một năm, nếu làm duy nhất một lần cũng có thể làm kỳ hạn dài một chút.
Cố Tri Ý bảo Hà Đại Thạch có thời gian rảnh thì chú ý đến tin tức bên này chút ít.
Chỉ là vốn dĩ cô còn cho rằng sẽ rất thuận lợi trở về Bắc Kinh, nhưng đi được nửa đường, cô nghe thấy một tiếng la hốt hoảng truyền đến từ phòng sát vách.
“Nhanh, nhanh gọi người đi! Xem thử có bác sĩ không.”
Giọng nói lo lắng của nhân viên phục vụ cũng vang lên từ sát vách.
Mấy người Cố Tri Ý ở phòng riêng cũng nghe thấy, chỉ là cô cũng không phải người thích xen vào chuyện của người khác, hơn nữa bản thân cô cũng không có kinh nghiệm gì cả, vẫn đừng nên đi ra tránh gây thêm phiền thì hay hơn.
Cố Tử Sâm lại cực kỳ tò mò nên thò đầu ra nhìn.
Không ít người cũng từ trên giường của mình thò đầu ra nhìn.
Người Trung Quốc có thói quen thích tham gia náo nhiệt đúng là không thay đổi.
Vốn dĩ cô còn đang dựa vào cửa sổ xem sách, lúc này nhìn thấy Cố Tử Sâm tiến đến, cậu lắc đầu, vẽ mặt thương xót nói.
“Chị, chị không biết vừa rồi em nhìn thấy đứa bé bên kia, sắc mặt đứa bé đã tái xanh giống như bị kẹt thứ gì đó.”
Cố Tri Ý vừa nghe nói đến là đứa bé. Lại bị thứ gì mắc lại?
Cô lập tức thả quyển sách xuống, còn bản thân mình thì vọt ra ngoài.