Cố Tri Ý nói để hòa hoãn không khí. Bên phía Từ Thịnh cũng tán thành gật đầu.
“Đúng vậy đúng vậy.”
Lý Vân trực tiếp trợn trắng mắt, nhưng mà cũng không nói cái gì nữa mà lôi kéo tay Cố Tri Ý tiếp tục hàn huyên.
Thời điểm ban đầu Lý Vân cũng theo Từ Thịnh chịu khổ tới đây cho nên càng thêm hiểu biết rằng được hết thảy mọi thứ như hiện tại không dễ dàng chút nào. Cũng biết rằng Cố Tri Ý là đồng bọn đã hợp tác với bọn họ nhiều năm rồi.
Lý Vân cũng rất bội phục một người phụ nữ như Cố Tri Ý tự thay gây dựng một cái nhà máy lại làm bán sỉ xong mở cửa hàng quần áo của riêng mình.
Thứ này không chỉ dựa vào có tiền là làm được mà nơi này đều cần dùng tới đầu óc kinh doanh của mỗi người. Đương nhiên, Lý Vân muốn tạo mối quan hệ tốt một chút với Cố Tri Ý cũng có thể học được nhiều thứ hơn nữa.
Cố Tri Ý cũng biết đại khái suy nghĩ của Lý Vân nhưng mà cũng không hề thấy phản cảm. Người ta chính là rõ ràng, còn thẳng thắn thành khẩn mười phần cho nên ngược lại Cố Tri Ý rất thưởng thức loại người này.
Cho nên có rất nhiều việc ở mặt trang phục quần áo cô cũng sẽ chỉ điểm cho Lý Vân một vài chỗ.
“Ôi trời, cô xem thời gian này, chẳng mấy chốc đã tới giữa trưa rồi, em Cố, trưa nay nhất định phải mời em ăn cơm mới được. Em nói với chị những lời này còn hữu dụng hơn so với chị đọc sách mười năm đó!” Lý Vân lôi kéo Cố Tri Ý liên tục nói cảm ơn.
“Chị dâu, em chỉ muốn giải thích một chút mà thôi, có ích đối với chị là được. Không cần phải khách khí như vậy.” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
DTV
“Cần cần chứ, bữa cơm này vẫn phải cần mời.” Nói rồi chuẩn bị lôi kéo Cố Tri Ý đi tới tiệm cơm ăn cơm.
Cố Tri Ý cũng là thịnh tình không thể chối từ cuối cùng không có biện pháp nào khác chỉ có thể đi ăn bữa cơm cùng với hai vợ chồng bọn họ. Ở trên bàn cơm, Cố Tri Ý nói ra mục đích chuyến này của mình.
“Là cái dạng này, ông chủ Từ lần này tôi tới đây là muốn nhìn xem thị trường bên Dương thành này còn muốn đi thử sang Thâm thì xem sao.”
“Đây là bà chủ Cố muốn phát triển ở bên Dương Thành bên này?” Lý Vân hỏi thẳng ra luôn.
Cố Tri Ý gật gật đầu.
Về sau bên này sẽ là thành phố mậu dịch xuất khẩu, hơn nữa ngành thời trang về sau rất thịnh hành mà Dương thành cũng coi như số một số hai cả nước. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Cố Tri Ý chọn gây dựng sự nghiệp bên này.
Hơn nữa tới lúc đó muốn tới thành phố Thâm bên kia để phát triển thì bên này cũng cách tương đối gần, đến lúc đó chạy qua chạy lại hai bên cũng tiện hơn một chút. Nhưng mà hiện tại cũng phải nhìn xem thị trường bên này như thế nào trước đã.
Cố Tri Ý hiểu rõ cơm phải ăn từng miếng một, đường cũng phải đi từng bước.
“Như vậy ư, nếu như cô muốn bán sỉ thì thật ra bên này có thị trường bán sỉ, một số nơi khác muốn có mặt hàng gì đều sẽ qua bên này lấy, nếu như cô muốn thì hai ngày nữa có thể đi xem cửa khẩu vừa vặn tôi cũng có quen người ở bên đó đến lúc đó có thể giới thiệu cho cô quen biết họ.” Từ Thịnh cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-946.html.]
Mấy thứ này không phải vấn đề gì lớn với anh ta.
Cố Tri Ý cũng định đi tìm hiểu trước đã, anh hai mình ngồi xe lửa phỏng chừng còn phải tốn thời gian mấy ngày mới tới nơi được. Cho nên mình ở bên này tìm hiểu thị trường trước cũng tốt cho nên Cố Tri Ý cũng vui vẻ đồng ý luôn rồi.
“Hầy, không cần phải phiền toái như vậy, ngày mai chúng tôi tới tìm cô.” Từ Thịnh vỗ vỗ n.g.ự.c nói.
Lý Vân lập tức hiểu ra tâm tư của Từ Thịnh nên cũng nói với Cố Tri Ý: “Em đừng để ý tới anh ấy, người này mới mua cái Minibus cũ nên bắt đầu khoe khoang đó mà.”
Cố Tri Ý nghe vậy cũng cười nói: “Lúc này mua được là rất có mặt mũi đấy chị dâu”.
Mấy người ăn một bữa cơm đơn giản xong thì Từ Thịnh dẫn Cố Tri Ý đi vào trong xưởng tham quan đơn giản một chút. Thật ra thì phân xưởng rất lớn, nhìn thoáng qua cũng phải có hơn một trăm công nhân. Phân xưởng được xử lý ngay ngắn trật tự.
Bên này Từ Thịnh vẫn luôn giới thiệu với Cố Tri Ý.
“Ông chủ Từ, năm nay anh định làm loại vải dệt gì?” Hiện tại rất nhiều nơi bên này đã bắt đầu chuẩn bị quần áo mùa đông cho nên Cố Tri Ý mới hỏi như vậy.
“Cô đến xem, cái vải này để làm lót nền còn loại vải này dùng để may áo khoác, cô thấy thế nào?” Cố Tri Ý nhìn xong cũng chỉ gật đầu.
“Ừm, có thể nhưng mà tôi cảm thấy chúng ta ngoài làm loại vải dệt thuần này còn có thể nghiên cứu một chút.” Cố Tri Ý lơ đãng nói.
“A, bà chủ Cố bên này có gì giải thích không?” Từ Thịnh đột nhiên vô cùng cảm thấy có hứng thú.
Nghĩ tới Cố Tri Ý có thể nói như vậy thì chắc chắn là Cố Tri Ý có ý tưởng gì đó.
Cố Tri Ý cũng gật gật đầu.
Vải nhung kẻ. Cố Tri Ý nghĩ tới mấy năm sau bắt đầu lưu hành mẫu vải nhung kẻ nên cô cảm thấy có thể thí nghiệm bên này trước xem sao. Đến lúc đó mình… Cũng coi như là làm song song hai việc.
“Không biết ông chủ Từ đã từng nghe qua chưa vải dệt nhung kẻ. Có hơi cứng một chút nên may quần được, cái loại vải dệt này tôi đoán rằng thị trường bán mấy năm sau sẽ phát triển không tồi.” Đầu tiên Cố Tri Ý giới thiệu đơn giản cho Từ Thịnh nghe một chút. Nhưng mà cụ thể thì cần mình phải lấy chút hàng mẫu mang qua bên này cho Từ Thịnh xem một chút.
“Như vậy? Vậy không biết bên chỗ bà chủ Cố có hàng mẫu cho chúng tôi xem hay không? Để nghiên cứu một chút?” Từ Thịnh cũng không khách khí gì với Cố Tri Ý cả cho nên nói thẳng luôn.
“Ừm, ngày mai tôi lấy hàng mẫu mang sang bên này cho ông chủ Từ tham khảo một chút.”
“Được, vậy tôi ở bên này chờ bà chủ Cố.”
Cố Tri Ý tham quan một chút lúc này cũng đã tới giữa giờ chiều, hôm nay dậy từ sáng sớm nên Cố Tri Ý cũng muốn đi nghỉ ngơi sớm một chút.
“Đi đi đi, bà chủ Cố, tôi đưa cô.” Từ Thịnh nói rồi thì cầm lấy chiếc chìa khóa xe.