Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 944

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:27:14
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý mang theo hành lý, ở tạm trong một khách sạn bên này trước, cô cũng chú ý tới, những người ở bên này đều là một vài cán bộ linh tinh.

Bởi vì lúc này cũng đã sang nửa buổi chiều. Cố Trị Ý dứt khoát liền đi ra ngoài tìm đồ ăn.

Thuận tiện đi dạo xung quanh luôn.

Bên này vùng ven sông, cho nên Cố Tri Ý vừa bước chân ra khỏi cửa là có thể nhìn thấy con sông phía đối diện.

Vừa thấy xung quanh đúng là cũng tràn ngập hơi thở cuộc sống.

Cũng có không ít những hàng quán nhỏ, Cố Tri Ý vừa vặn nhìn thấy một quán mỳ trúc, cô liền đi vào gọi một chén.

Mà lúc này mỳ vẫn được làm thủ công, Cố Tri Ý nhìn thấy đầu bếp ở bên kia cầm cây gậy trúc vẫn không ngừng đè xuống.

DTV

Rất nhanh bát mì đã được làm xong bưng ra tới nơi, Cố Tri Ý uống một ngụm canh trước rồi mới ăn mì, đừng nói, không hổ là mì mà đầu bếp dùng sức lực lớn như vậy để cán.

Sợi mì vô cùng dai mềm, nước dùng cũng rất thơm ngon vừa miệng.

Vốn bởi vì lúc này thời tiết rất nóng nên Cố Tri Ý cũng không có tâm trạng thèm ăn, nhưng bát mì lần này lại khơi dậy tâm hồn ăn uống của cô.

Không bao lâu đã ăn xong nửa chén mì, chờ đến khi không còn đói bụng như vậy nữa Cố Tri Ý mới thả chậm tốc độ ăn cơm.

Nghe hàng xóm láng giềng ngồi ở xung quanh nói chuyện.

Lúc này, Cố Tri Ý mới chậm rãi ăn xong chén mì, một chén mì cũng chỉ 5 mao tiền, mỗi lần Cố Tri Ý ăn cái gì ở bên ngoài đều sẽ cảm thấy giá cả ở thời đại này quá rẻ.

Nhưng ở trong mắt một vài người dân thì lại không phải như vậy.

Tuy rằng chất lượng cuộc sống đã được tăng lên, nhưng mức chi phí cũng tăng lên theo.

Cố Tri Ý đi ra khỏi quán vẫn bị ánh nắng mặt trời chiếu vào bỏng rát.

Còn may lúc cô ra khỏi khách sạn đã mượn cây dù của khách sạn, mở ô đi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-944.html.]

Nghĩ đến chuyện mình đã tới bên này rồi mà còn chưa nói với Lâm Quân Trạch, mới đầu định phát điện báo, nhưng sau đó ngẫm lại, Cố Tri Ý dứt khoát đi đến cục điện thoại đường dài để gọi một cuộc điện thoại.

Lúc này gọi điện thoại vẫn tương đối phiền toái, còn phải thông qua đài đường dài, rồi sau đó chuyển đến đài đường dài bên kia.

Cố Tri Ý nói rõ ràng nơi mình muốn gọi điện thoại đường dài tới, sau đó báo tên đối phương lên.

Sau khi đối phương chuyển tiếp, Cố Tri Ý vẫn phải chờ thêm một lúc.

Nhưng vừa vặn lúc này Lâm Quân Trạch cũng đang ở bên kia chờ cô, cho nên rất nhanh hai người có thể nhận được điện thoại của nhau.

“Vợ ơi, em đến rồi hả?” Lâm Quân Trạch vừa nhận được điện thoại liền hưng phấn hỏi.

“Sao anh lại biết là em?” Cố Tri Ý tức giận nói.

“Ha Ha, anh ở đây chỉ để chờ em đó, đúng rồi, em tới bên kia thế nào rồi?” Lâm Quân Trạch hỏi.

“Khá tốt, em xuống máy bay liền ngồi xe đến khách sạn, lúc này vừa mới ra ngoài ăn một chút đồ.” Cố Tri Ý nói qua loa.

Bởi vì là đường dài, hơn nữa Cố Tri Ý nghe nói cái điện thoại này, một bên khác còn có nhân viên công tác chuyển tiếp dài có thể nghe được..

Tuy rằng người ta cũng có đạo đức nghề nghiệp, thường ngày sẽ không tùy tiện nghe lén điện thoại của bọn họ, nhưng Cố Tri Ý cũng không muốn nói chuyện nhiều.

“Chuyện đó... vợ ơi......

Lâm Quân Trạch đột nhiên lại ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Ừ? Sao thế?” Cố Trị Ý khó hiểu hỏi.

“Chuyện là, anh hai mới biết được em đến Dương Thành, nói là ngồi xe lửa qua đó tìm em. Ngày mai lên xe lửa, đoán chừng mấy ngày sẽ đến nơi.” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nói.

Cố Tri Ý thật sự không ngờ. Lúc trước bởi vì Cố Tri Ý nghỉ mấy ngày trước, Cố Tử Lâm cũng nói nghỉ phải về Triều Thị bên kia trước, tại sao lần này lại thay đổi ý định thế?

Mà thôi, anh ấy muốn thì cứ tới.

Nói chuyện xong, Cố Tri Ý lại về khách sạn nghỉ ngơi.

Loading...