Cố Tri Ý phải ngồi một hồi lâu sau mới nghe trên phát thanh nói chuẩn bị cất cánh.
Sau khi cất cánh. Cố Tri Ý đã cảm nhận được không khí lạnh từ nơi đặt hành lý phía trên phả xuống.
Nếu đây là lần đầu tiên đi máy bay đoán chừng đều nghĩ rằng có phải máy bay thoát hơi hay không.
Cố Tri Ý vừa nghĩ như vậy thì phía trước đã có người gọi tiếp viên hàng không.
“Đồng chí ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Có phải máy bay bị rò rỉ không? Còn bốc khói nữa.”
“Chào ngài, ngài không cần lo lắng về chuyện này, chỉ là hơi lạnh từ hệ thống đang được vận hành.” Tiếp viên hàng không có vẻ kiên nhẫn giải thích.
Lúc này mới tránh được một trận lộn xộn.
Nhưng Cố Tri Ý thật sự không biết trên máy bay lại còn có thể hút thuốc.
Dường như tiếp viên hàng không còn phục vụ cả xì gà.
Cố Tri Ý nhìn thấy thì giật mình, nhưng lập tức cũng chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.
Khoang máy bay thế này vẫn là mùi gì cũng có như thế, chỉ là nhanh hơn xe lửa chút ít mà thôi, ngồi ở đây đa số đều là nhân viên công chức. Mọi người vẫn có tố chất khá cao, cũng không làm ra một số chuyện trái thông lệ
Trên máy bay còn phục vụ một bữa ăn. Cố Trì Ý chỉ ăn qua loa hai miếng thì không ăn nữa.
Rất nhanh sau đó máy bay đã đến Dương Thành.
Đến lúc đáp máy bay, đúng là mỗi một hành khách đều nhận được một bình rượu Mao Đài.
Lúc này một bình Mao Đài đại khái là mười đồng tiền, tất cả mọi người đều có suy nghĩ có thể lấy thì cứ lấy, mặc dù đã có chút kiềm chế bản thân, nhưng rượu này đúng là rất nhiều người sẽ không từ bỏ.
Cố Tri Ý cứ nghĩ đến giá cả rượu Mao Đài ở hậu thế đã tăng lên đến tận trời nên cô muốn giữ lại, đặt vào trong không gian thì cũng không tệ.
Vì vậy mà cô cũng không từ chối.
Sau khi máy bay hạ cánh, không khí nóng bức từ bốn phương tám hướng của Dương Thành lập tức xông ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-943.html.]
Cố Tri Ý cảm thấy cô đứng ở đây một hồi có lẽ sẽ đổ mồ hôi đầy người.
Nên cô lập tức xách theo hành lý, đi theo hướng dẫn của sân bay mà ra ngoài.
Lúc này ở Dương Thành cũng chỉ có một sân bay Bạch Vân.
Bên này, Cố Tri Ý vừa mới ra khỏi sân bay thì đã nhìn thấy một chiếc taxi chờ đợi ở ngay cửa sân bay.
Thân xe đã được sơn thành màu đỏ, trên đó có viết hai chữ “Taxi”
Thấy có người đi ra thì tài xế lập tức hô hào bằng tiếng phổ thông sứt sẹo.
“Cô gái, đi xe không?”
“Ông chủ, đi xe không?” Nhìn thấy một người nhỏ tuổi hơn, thậm chí đẹp trai thì đều mời họ đi xe.
Cố Tri Ý nhìn thấy nơi quen thuộc này, trong lòng cô đã không kìm được mà gợn sóng.
Thật sự giống như cô đang đi lại con đường mà ba mẹ mình đã đi vào đời trước vậy.
Đột nhiên Cố Tri Ý cảm thấy chuyến đi này rất có ý nghĩa.
Nhưng lúc này cô vẫn nên tìm một nơi để dừng chân, cô bước lên ngăn một chiếc taxi ven đường. Lúc taxi chạy trên đường, cô thuận tiện hỏi thăm tài xế về tình hình Dương Thành bên này.
Tuy tiếng phổ thông của tài xế không thông thạo nhưng vẫn có thể giao lưu được.
“Cô từ Bắc Kinh đến sao? Hiện tại bên này của chúng tôi đã thay đổi rất nhiều.” Tài xế nhiệt tình đề cử vài danh lam thắng cảnh khá nổi tiếng.
DTV
Cố Tri Ý cũng cười cảm ơn.
Nơi này tương đối khác với những gì cô tưởng tượng.
Cho nên sau đó, Cố Tri Ý đã hỏi không ít vấn đề, sau đó tài xế chở cô đến một khách sạn ven đường Giang Tây.
Nghe người tài xế nói, vùng này tương đối náo nhiệt.
Hơn nữa giao thông cũng tương đối thuận tiện. Cố Tri Ý nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, không thể không nói, so sánh với những toà nhà cao chọc trời đời sau thì Dương Thành ở thập niên 80 này, vẫn mang lại một cảm giác khác.