Buổi tối, sau khi ăn cơm tối xong, Cố Tri Ý mới nhắc đến chuyện mình phải xa nhà với mấy đứa bé.
Vốn dĩ còn cho rằng mấy đứa bé sẽ không xa cô được, ai ngờ tất cả đều vô cùng bình tĩnh nói với Cố Tri Ý: “Mẹ, mẹ đi đi! Chúng con sẽ ngoan ngoãn ở nhà.”
Đôi mắt Tam Bảo xoay tròn. Trong ánh mắt này lộ ra vẻ câu bé đang lên kế hoạch xấu xa gì nữa rồi.
“Tam Bảo, đừng cho rằng mẹ không biết con suy nghĩ cái gì. Sau khi mẹ đi rồi thì con vẫn theo thầy Thích học vẽ. Còn nữa, mỗi ngày chỉ được xem ti vi hai tiếng thôi.”
Cố Tri Ý vừa dứt lời thì Tam Bảo bên này đã xìu xuống. Hiển nhiên là do tính toán nhỏ nhặt của cậu bé đã sụp đổ.
Mấy đứa bé còn lại thì không có cảm giác gì.
Thậm chí Đoàn Đoàn còn vỗ vào bả vai Cố Tri Ý, nói lời thấm thía: “Mẹ, mẹ yên tâm ra ngoài nhé, con ở nhà sẽ quan sát các anh trai.”
Cố Tri Ý buồn cười liếc nhìn cô bé một cái. Đứa nhỏ này, con vẫn nên tự lo cho chính mình trước thì hơn.”
Nhưng ngoài miệng Cố Tri Ý lại nói.
“Được, vậy mẹ sẽ giao nhiệm vụ này cho Đoàn Đoàn và Viên Viên của chúng ta.”
DTV
Cố Tri Ý ra vẻ nghiêm túc giao trọng trách cho hai đứa bé, làm hai đứa bé bắt đầu chuyển động.
Chúng nhao nhao vỗ vào n.g.ự.c mình nói: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi!”
Cố Tri Ý: !!!
Trẻ con cái gì chứ, thật sự dễ dụ mà.
Hiện tại Cố Tri Ý chỉ còn tìm người để chăm sóc cho mấy đứa bé nữa mà thôi.
Trong nhà vẫn nên có người lớn nhìn ngó.
Bản thân cô đến thành phố Thâm bên kia, trước tiên cô muốn đến Dương Thành, sau đó mới vào thành phố Thâm.
Chẳng qua thẻ thông hành cần được chuẩn bị ngay ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-940.html.]
Cố Tri Ý cũng chưa biết cô sẽ ở bên đó bao lâu, vì vậy cô đã làm một kỳ hạn ba tháng.
Nếu không có thẻ thông hành, người đến đó đều phải lén trốn vào, vì vậy khi đến giáp ranh với thành phố Thâm bên kia, có rất nhiều người phải chui hàng rào sắt.
Cố Tri Ý cảm thấy mình là một người vợ lính, làm chuyện gì cũng nên làm theo nguyên tắc, không thể để lão Lâm xấu hổ được.
Cũng đã hai tháng rồi Lâm Quân Trạch không trở lại đây. Cố Tri Ý nghĩ nếu đến lúc cô xuất phát mà anh còn chưa quay về thì sẽ viết cho anh một phong thư.
Mấy đứa bé đã thi xong, vì vậy cô khá thả lỏng chuyện chúng muốn xem ti vi.
Tam Bảo nghỉ ngơi ở nhà mấy ngày, sau đó phải tiếp tục đến chỗ Thích Trúc học.
Thích Trúc rất thích cậu học trò Tam Bảo này, mà hiện tại cũng vô cùng xem trọng cậu bé.
Vì vậy đối với một số chương trình học, ông ấy khá nghiêm khắc với Tam Bảo
Khi nghe nói Cố Tri Ý sắp đi xa một chuyến, Thích Trúc đã đề nghị có thể để Tam Bảo ở lại nhà của ông ấy. Nhưng Cố Tri Ý đã từ chối.
Để Thích Trúc dạy cho Tam Bảo, cô đã áy náy lắm rồi, làm sao còn để người ta chăm sóc cho Tam Bảo nữa.
Hà Thúy biết Cố Tri Ý sắp đi ra ngoài, nên chị nhắc đến việc mình mong muốn chăm sóc mấy đứa bé. Trước mắt Cố Tri Ý chưa tìm ra được người thích hợp, vì vậy chỉ có thể tạm thời như vậy, chỉ đành vất và Hà Thúy.
Hồ Tư Tuệ biết Cố Tri Ý muốn đến thành phố Thâm, nên cô đã rất tích cực nhận nhiệm vụ chăm sóc cho mấy đứa bé.
Cố Tri Ý cũng không từ chối cô, đã quen biết nhau như vậy rồi nên cô nói Hồ Tư Tuệ khi không bận rộn thì thỉnh thoảng đến giúp Hà Thúy.
Hơn nữa, Đại Bảo và Nhị Bảo đã lớn, lại rất hiểu chuyện, Cố Tri Ý cũng không bận tâm về chúng quá nhiều. Lúc này cô mới yên tâm lo đến việc chuẩn bị hành lý đi Dương Thành.
Thật ra vào những ngày mùa hè mà phải ngồi xe lửa, Cố Tri Ý rất khó tiếp nhận.
Nhưng hiện tại, xe lửa lại chính là phương tiện giao thông duy nhất, thật sự đã không còn cách nào khác, máy bay thì còn cần có chứng minh.
Mà cũng không phải người bình thường có thể đi được.
Cố Tri Ý đang sắp xếp hành lý đi xe lửa đến Dương Thành thì Lâm Quân Trạch đã trở về rồi.