Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 939

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:27:06
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Bảo càng lớn lại càng khỏe mạnh, có lẽ là do cậu bé thường xuyên tập thể dục nên có vẻ như cao lớn hơn các bạn cùng trang lứa.

Đương nhiên lượng cơm theo đó mà ngày một nhiều hơn.

Trọng khi Nhi Bảo trông có vẻ khá thanh tú hơn Đại Bảo khỏe mạnh kia.

Mỗi lần hàng xóm quanh đây nhìn thấy Nhị Bảo, họ thường liên tưởng đến một người chữ nghĩa nho nhã.

Đặc biệt là vào độ tuổi này, tính cách của Nhị Bảo giống như đột nhiên lại trái ngược hẳn trước đó.

Điều này cũng khiến Cố Tri Ý cảm thấy khá ly kỳ.

Tam Bảo đi theo ông Thích học vẽ hai năm, vì thế mà khí chất trên người đã biến đổi không ít. Dựa theo cách nói của người cha ruột Lâm Quân Trạch thì đó chính là hơi thở của những nhà nghệ thuật.

Nhưng khi ở nhà thì tính cách của Tam Bảo ngược lại không thay đổi chút nào.

Trong khi Nhị Bảo đã biến thành một người anh trai yên tĩnh, mà Tam Bảo lại nghiêm chỉnh biến thành một trong hai người náo nhiệt duy nhất trong nhà.

Và vị trí còn lại đương nhiên không thiếu Đoàn Đoàn.

Có lẽ là vì được anh ruột dạy dỗ nên Đoàn Đoàn không hề lộ ra vẻ yếu ớt, ngược lại rất có cảm giác của một nữ hán tử.

Điều này khiến Cố Tri Ý không khỏi lo lắng. Sau này Đoàn Đoàn tìm người yêu thì sao?

Mỗi lần Cố Tri Ý nhắc đến đề tài này thì người cha Lâm Quân Trạch lập tức phun ra một câu.

“Không gả đi được càng tốt. Cha nuôi Đoàn Đoàn.”

Anh cứ thế mà khiến Cố Tri Ý á khẩu, không trả lời được câu nào.

Được thôi. Không gả được thì vẫn có người cha ruột, ba người anh trai và một em trai nữa.

Dù sao tất cả mọi người họ không lo lắng là được.

Cố Tri Ý không để ý đến nữa, con gái đến tuổi đó có lẽ sẽ yên tĩnh lại.

Bây giờ cô có lo lắng cũng quá dư thừa.

“Xong rồi đây. Các con rửa tay đi.”

Mấy đứa bé đều tự giác đi rửa tay, sau đó lại chơi đùa với Đoàn Đoàn.

Đúng là từ nhỏ đến lớn, người gần gũi với Đoàn Đoàn và Viên Viên chính là ba người anh trai này.

“Anh cả, anh giúp em xem thử mảnh ghép này phải ghép vào vị trí nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-939.html.]

Đoàn Đoàn vội vàng gọi Đại Bảo người thông minh nhất trong đó.

“Đoàn Đoàn, sao em không thử hỏi anh hai, anh hai cũng rất lợi hại.” Nhị Bảo ở một bên không vui nói.

Vì sao hễ có chuyện gì là lại tìm đến Đại Bảo mà hỏi, sao không hỏi cậu bé nhỉ?

“Anh hai, anh vẫn nên hiểu hết bài học trên lớp của mình trước đã.” Tam Bảo không nhịn được mà phỉ nhổ người anh của mình.

“Tam Bảo, vạch trần người ta không cần vạch khuyết điểm của người ta ra, biết không?” Nhị Bảo bất mãn nói với Tam Bảo.

Hai anh em bắt đầu nhao nhao lên, trong khi đó bên này Đại Bảo đã bước đến ghép mảnh ghép này vào vị trí giúp Đoàn Đoàn.

“Oa, anh cả rất lợi hại.” Đoàn Đoàn không hề keo kiệt khen ngợi.

Đại Bảo nhìn thấy hai em trai vẫn còn tiếp tục náo loạn. câu cực kỳ hưởng thu lời khen ngợi của em gái.

“Ừm, Đoàn Đoàn của chúng ta cũng rất lợi hại.”

Đại Bảo sờ lên đầu Đoàn Đoàn, cưng chiều nói.

Viên Viên mặc kệ hai người này dính nhau, cậu bé còn đang phát sầu với ghép hình của mình đây này.

“Viên Viên, để anh hai giúp em.” Bên này Nhị Bảo đã náo loạn xong, cậu bé tiến lên muốn giúp đỡ cho Viên Viên. Kết quả không ngờ lại bị Viên Viên từ chối thẳng thừng.

DTV

“Không cần. Để em tự làm.” Từ nhỏ Viên Viên làm việc gì cũng đếu tự mình ra tay làm đến nơi đến chốn.

Lúc này cậu không rõ thì đứng lên xem một lát. Sau đó lại tự mình bắt đầu tìm tòi.

Không ngờ Viên Viên đã lần mò ra được.

“Oa, Viên Viên, làm sao em có thể nhanh như vậy?” Đoàn Đoàn không hiểu hỏi.

Viên Viên không cần người khác giúp, cậu bé tự mình cũng có thể làm ra.

“Được rồi, buông xuống hết đi, chuẩn bị ăn nào?” Cố Tri Ý bưng đồ ăn ra, gọi.

“Đến đây, đến đây ạ!”

Mấy đứa bé trông thấy đồ ăn thì như ong vỡ tổ mà xông đến.

“Oa, con thích ăn trái xoài.” Đoàn Đoàn thấy được thứ mình thích ăn nên vô cùng ngạc nhiên nói.

“Ăn đi, ăn ít một chút, nếu không buổi tối sẽ không ăn được cơm.” Cố Tri Ý nói xong, cô lại quay về nhà bếp dọn dẹp.

Mấy đứa bé ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt đầu tự mình ăn.

Loading...