Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 936

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:27:01
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy người họ cầm lấy thực đơn bắt đầu gọi món. Cố Tri Ý rất rõ ràng khẩu vị của mỗi người nên tự cô gọi luôn phần của các cô ấy.

“Vẫn là Tiểu Ý hiểu tớ.” Thái Thu Lan nói xong thì ôm lấy cánh tay của Cố Tri Ý.

“Thôi thôi thôi. Tiểu Ý hiểu nhất vẫn là tớ.” Hồ Tư Tuê ở bên cạnh làm ra dáng vẻ ăn dấm nói.

Thế là cô lại ôm lấy cánh tay còn lại của Cố Tri Ý.

“Được rồi, Tuệ Tuệ, vẫn là Trương Lực nhà cậu hiểu rõ cậu nhất.” Cố Tri Ý liếc nhìn Hồ Tư Tuệ nói chế nhạo nói.

“Nói cái gì đó?” Cứ thế mà làm Hồ Tư Tuệ đỏ mặt.

“À, đúng rồi, cậu và Trương Lực thế nào rổi? Cậu cũng mau chóng tính chuyện kết hôn đi, không giải quyết chuyện lớn trong cuộc đời sao?”

Cố Tri Ý đột nhiên nghiêm túc nói.

“Ôi. Chúng tớ đã bao nhiêu đâu, sốt ruột làm gì?” Hồ Tư Tuệ thẹn thùng trả lời.

“Các cậu không sốt ruột, thế nhưng anh trai và chị dâu của Trương Lực lại thường viết thư cho tớ, thường xuyên hỏi tớ có nghe được tin tốt gì của hai người hay không, người ta đã vô cùng sốt ruột, muốn cưới cậu vào cửa kia kìa.”

DTV

Cố Tri Ý vẫn không buông tha cho Hồ Tư Tuệ.

“Đúng vậy, Tuệ Tuệ, hiện tại hai người đã suy nghĩ thế nào rồi?” Ngô Cát Vi bên cạnh cũng quan tâm hỏi.

“Thừa dịp tớ vẫn còn ở Bắc Kinh mà còn có thể uống rượu mừng của hai người chứ!” Ngô Cát Vi cũng gia nhập đội ngũ hối thúc cưới.

“Sao tớ lại có cảm giác các cậu còn gấp hơn tớ thế nhỉ?” Hồ Tư Tuệ xấu hổ, tức giận nói.

“Chúng tớ có sốt ruột cũng vô dụng thôi, đều phải nhìn vào các cậu thôi.” Cố Trị Ý bất đắc dĩ.

“Về việc này, trước đây mấy ngày, Trương Lực đã đến nhà tớ, cha tớ cũng có nhắc đến chuyện này, nếu nói cưới hỏi thì có lẽ cũng sắp rồi.” Hồ Tự Tuệ nói đến đây đã thẹn thùng.

“Vậy thì tốt rồi, đến lúc đó cậu cứ yên tâm làm cô dâu thật xinh đẹp là được rồi.”

Mấy người họ trêu chọc Hồ Tư Tuệ khiến cô vô cùng ngượng ngùng.

“Bà chủ ơi, nhanh cho thức ăn lên đi ạ! Cháu đói bụng rồi.” Sau cùng, Hồ Tư Tuệ chỉ có thể vụng về, kém cỏi mà chuyển đề tài mà thôi.

Mọi người thấy cô như thế thì cười đùa. Cố Tri Ý có suy nghĩ lúc về cô sẽ hỏi thăm xem Trương Lực có suy nghĩ như thế nào. Nếu chuyện này thành thì trong năm nay có thể quyết định rồi.

Năm nay Cố Tri Ý tốt nghiệp, chuyện cô suy nghĩ rất lâu trước đó, Cố Tri Ý cũng muốn bắt đầu làm rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-936.html.]

Nhưng Bắc Kinh bên này rất có thể cô sẽ giao lại cho Trương Lực.

Cố Tri Ý thừa dịp thời gian nghỉ hè, trước hết cô sẽ đến thành phố Thâm bên kia một chuyến, xem trước tình hình bên đó.

Trước đó mà nói, đó là đặc khu kinh tế, hiện tại muốn đến bên đó cũng cần phải có thẻ thông hành.

Chẳng qua bây giờ bên này đã làm một số thay đổi, chỉ cần đút tiền vào đúng chỗ thì thể thông hành này cũng không còn khó khăn nữa.

Vì vậy tạm thời Cố Tri Ý không lo lắng chuyện này nữa, cô nghĩ đến lúc trở về sẽ hỏi ý của Trương Lực thế nào.

“Nào nào nào, đồ ăn đến rồi đây.” Giọng nói của bà chủ truyền đến từ phía sau, đồng thời cũng kéo suy nghĩ của Cố Tri Ý quay lại.

“Đến rồi, nào, ăn cơm trước rồi nói.”

Cố Tri Ý nói, mấy người họ bắt đầu cầm đũa lên.

Trong lúc nói chuyện, Hồ Tư Tuệ còn nhờ bà chủ mang đến một bình rượu, mỗi người uống tượng trưng một chút.

“Nào, đây là chúc mừng cho khoảng thời gian bốn năm tốt đẹp này của chúng ta.”

“Chúc chúng ta tiền đồ như gấm!”

“Chúc mỗi người trong chúng ta sau này đều thuận lợi!”

“Chúc cho tình bạn được trường tồn!”

Mấy người họ cầm chén rượu trong tay mình giơ cao lên.

“Nào, cạn ly.”

Mấy người họ cụng ly vào nhau, sau đó lại không khỏi nhìn nhau cười.

Tất cả lời muốn nói đều ẩn chứa bên trong sự im lặng này.

Trên bàn cơm, mọi người lại nói với nhau về dự định sau này của mình. Họ nghe được Cố Tri Ý muốn đi đến thành phố Thâm thì đều chấn động cả.

“Vậy đến lúc cậu qua bên kia thì con cái phải làm sao? Chẳng lẽ cậu chịu được ngăn cách hai nơi sao?”

Hồ Tư Tuệ hỏi vấn đề mấu chốt nhất.

Cố Tri Ý lắc đầu, thành thật nói: “Tạm thời tớ còn chưa nghĩ ra. Nhưng tớ lại có suy nghĩ sẽ đưa mấy đứa trẻ đi cùng, nhưng có lẽ phải chờ sau khi bên đó ổn định đã.”

Loading...