”Anh đã về rồi?” Thời điểm Cố Tri Ý ra ngoài vừa vặn nhìn thấy hai người đang nói chuyện, liền vội vàng giới thiệu cho hai người trước một chút.
“Mọi chuyện đều làm xong rồi?”
Sau khi Cố Tri Ý giới thiệu xong, mới hỏi đến lên chuyện này.
“Bên này hạ màn trước, hiện tại còn đang trong quá trình thẩm vấn, anh trở về trước, qua mấy ngày nữa lại phải quay về bên kia.” Lâm Quân Trạch nói.
Cố Tri Ý cũng biết, trong chuyện này có khả năng có đề cập đến một ít chuyện cơ mật, cũng không hỏi nhiều nữa.
“Vậy anh ngồi xuống trước đi, cơm trưa đã sắp lần xong rồi.” Cố Tri Ý nói xong, liền đi vào phòng bếp tiếp tục bận bịu.
Lâm Quân Trạch bên này lại ôm lấy Đoàn Đoàn và Viên Viên thân thiết một trận.
“Ba ba, ba có bị thương hay không?” Đại Bảo tiến lên quan tâm hỏi.
“Không có, con xem, ba ba rất tốt nha.” Lâm Quân Trạch nhìn vẻ mặt quan tâm của Đại Bảo, cười đáp.
“Vây là tốt rồi. Con và mẹ đều rất lo lắng cho ba.”
“Không có việc gì, không cần lo lắng.
Lâm Quân Trạch đối với chuyện sau khi Đại Bảo lớn lên muốn làm lính, cho nên ngay từ nhỏ cũng đã tương đối nghiêm khắc hơn một ít đối với Đại Bảo.
Đại Bảo hỏi một ít vấn đề, Lâm Quân Trạch cũng không cố tình giấu giếm cậu nhóc.
Đứa trẻ đi sớm hay muộn đều sẽ trưởng thành, hiện tại Đại Bảo cũng bắt đầu chậm rãi tự suy nghĩ, Lâm Quân Trạch sẽ nói với cậu nhóc một ít, sự giãn khổ của cái ngành sản xuất này, nếu chờ sau khi Đại Bảo lớn lên, vẫn lựa chọn cái nghề nghiệp này như cũ, thì mấy người Lâm Quân Trạch cũng sẽ cực kỳ ủng hộ.
Giữa trưa mọi cười ở trong nhà của Cố Tri Ý đơn giản ăn xong bữa cơm.
“Ai nha, nghe thấy các cậu nói, tớ cũng cảm thấy cái này đáng kinh ngạc ghê.” Ngô Cát Vi nói còn vẻ mặt nghĩ mà sợ.
Chuyện này, nếu như là cô ấy đã trải qua, chắc chắn không thể bình tĩnh được như mấy người Cố Tri Ý vậy.
Mấy đứa nhỏ cũng tập trung tinh thần nghe Cố Tri Ý kể lại những chuyện đã gặp phải trong mấy ngày vừa qua.
Đối với sự tích mạo hiểm của Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch, ở trong mắt Nhị Bảo, cái đó liền giống như là đang mạo hiểm, tràn ngập kích thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-934.html.]
Nhưng đồng thời mấy đứa trẻ cũng biết lần này cha mẹ thật sự gặp khó khăn rất lớn.
Đoàn Đoàn là đứa bé tinh ý, cô bé vừa ăn vừa nghe lén.
Nghe được những gì Cố Tri Ý trải qua, cô bé âm thầm cảm thấy may mắn vì mẹ đã bình an trở về.
Hẳn là ông Cố và bà Cố đã nghe được nguyện vọng của cô bé.
Mọi người ở nhà Cố Tri Ý cơm nước xong xuôi, ngồi lại uống trà xong thì ai về nhà nấy.
“Anh đi tắm đi rồi nghỉ ngơi.” Cố Tri Ý nhìn thấy những tia đỏ trong mắt của Lâm Quân Trạch thì đau lòng nói.
“Anh biết rồi, vợ à.” Lâm Quân Trạch cầm quần áo lên đi tắm rửa một trận.
Chờ đến lúc đi ra thì mấy đứa bé đều đã đi ngủ.
Lúc này Lâm Quân Trạch mới ôm lấy Cố Tri Ý dính nhau một trận.
“Vợ à, lần này thật sự rất nguy hiểm.”
Trước đó còn có nhiệm vụ trên người, Lâm Quân Trạch không có nhiều thời gian tình cảm trai gái với nhau, nhưng lần này cuối cùng thì thần kinh của anh cũng được bình tĩnh lại. Cả người Lâm Quân Trạch đều được thả lỏng.
“Không sao rồi. Không phải chúng ta đều tốt rồi sao?” Cố Tri Ý cười an ủi.
“Đúng vậy, không sao rồi. Khi đó anh đã sợ hãi biết bao nhiêu, anh sợ em xảy ra chuyện gì, vậy thì anh và mấy đứa bé phải làm sao bây giờ?”
“Được rồi, trước hết anh nên nghỉ ngơi đã, mấy ngày nay vất vả cho anh rồi.” Cố Tri Ý không nói quá nhiều với Lâm Quân Trạch.
Cô thấy dáng vẻ người đàn ông này đã nói thì sẽ không dứt.
Lâm Quân Trạch ôm lấy Cố Tri Ý ở trên giường. Cằm của anh đặt trên đầu cô nhẹ nhàng cọ xát.
DTV
Thật ra vừa rồi Lâm Quân Trạch nói không đúng lắm. Khi đó trong nháy mắt anh đã có cảm giác trái tim mình rất đau.
Loại cảm giác nghẹt thở kia giống như lập tức anh phải mất đi thứ gì đó, cảm giác đau đớn, mất mát đó bao trùm khắp người Lâm Quân Trạch.
Khi đó Lâm Quân Trạch vẫn cầu nguyện Cố Tri Ý có thể bình an vô sự.
Cũng may, lần này thật sự là sợ bóng sợ gió một trận.