Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 931

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:24:17
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà bây giờ nhìn thấy mẹ đã quay về, trái tim vẫn luôn treo cao Đại Bảo cũng có thể buông xuống.

“Mẹ, sau này khi con trưởng thành rồi, đến lượt con tới bảo vệ hai người.” Đại Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y c.h.é.m đinh chặt sắt nói.

“Được vậy me sẽ chờ Đại Bảo nhà chúng ta bảo vệ.” Cố Tri Ý bày ra vẻ mặt tươi cười mà đáp ứng với cậu nhóc.

“Mẹ, để con giúp mẹ nhé?” Đại Bảo nói xong liền vén tay áo tay bắt đầu chuẩn bị giúp Cố Tri Ý rửa rau.

Cố Tri Ý cũng không cự tuyệt, giải quyết bữa cơm tối nay cùng với nhóc Đại Bảo.

“Nào, ăn cơm thôi, hôm nay nếm thử cơm do mẹ và anh trai các con nấu nhé.” Cố Tri Ý hướng về phía căn phòng trong kia hô lên.

Mấy đứa nhỏ vốn dĩ còn đang ngồi chơi ở trong phòng, lập tức chạy ra ngoài như đàn ong vỡ tổ.

“Mẹ, nấu cái gì để ăn thế ạ?” Tam Bảo tò mò hỏi.

Ra ngoài nhìn thấy đồ ăn phong phú đa dạng như vậy, còn khoa trương mà nuốt nước miếng một chút.

“Mau đi rửa tay đi.”

Cố Tri Ý thấy Tam Bảo muốn ngồi xuống ăn cơm luôn, vội ngắt lời thằng bé.

Nhị Bảo bên này bây giờ thật ra đã có được bộ dáng của một người làm anh, ở phía sau nắm lấy tay của hai em trai em gái, còn mang hai đứa nhỏ đi rửa sạch tay trước rồi mới qua đây.

Nhìn thấy hành vi không rửa tay của Tam Bảo, còn không quên lấy ra làm tấm gương xấu để giáo dục hai đứa bé nhất kia: “Các em xem đi, không được học theo anh ba của các em, chuẩn bị ăn cơm lại không đi rửa tay. Thật là bẩn quá.”

DTV

“Anh hai, em chỉ là quên mất thôi, cũng không phải là cố ý không rửa tay đâu mà.” Sau khi Tam Bảo nghe thấy mấy lời đó, bất mãn nói.

“Vâng vâng vâng, nhưng mà chúng ta vẫn không được học theo anh ba của các em, chúng ta phải chú ý đến vấn đề vệ sinh.” Nói xong cũng mặc kệ hai đứa nhỏ có thể nghe hiểu được hay không, liền bắt đầu thao thao bất tuyệt một mình.

“Nhị Bảo, con có ăn cơm nữa hay không.” Cố Tri Ý ở bên kia tức giận ngắt lời cậu nhóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-931.html.]

“Vậng, mẹ, bọn con tới ngay đây.” Nhị Bảo đáp lời, nói xong vội vàng rửa sạch tay cho hai đứa nhỏ.

Buổi tối rốt cuộc ăn được đỗ ăn do mẹ nấu, mấy đứa nhỏ giống như là đã rất lâu rỗi không được ăn cơm, chiếc đũa trong tay chưa từng ngừng lại, ngoài miệng còn không quên khen Cố Tri Ý từ đầu tới cuối một phen.

“Mẹ, cơm mẹ nấu ăn thật sự quá ngon”

“Đứng thế đúng thế, đúnc là cho dù cơm bên ngoài có tốt thế nào, cũng đều kém hơn so với chính mẹ làm.” Nhị Bảo cũng khen ngợi.

“Được rồi, chỉ có mấy đứa các con là biết nói ngọt thôi, các con đừng quên, lần này vẫn còn có sự giúp đỡ của anh trai Đại Bảo của các con.

“Anh cả anh vất vả rồi.” Tam Bảo có đồ để ăn cũng phối hợp nói một câu.

“Không vất vả không vất vả.” Cả gia đình đơn giản mà ăn xong bữa cơm chiều.

Buổi tối sau khi cơm nước xong, mấy đứa nhỏ đều rất tự giác mà đi thu dọn chén đũa.

Cố Tri Ý bên này lại đi tắm rửa cho hai đứa bé nhất kia.

Ngày hôm sau, làm xong bữa sáng cho mấy đứa lớn đi học rồi, Cố Trị Ý nghĩ vẫn nên nói với Hồ Tư Tuệ bên kia một chút, miễn cho phải lo lắng.

Kết quả không nghĩ tới, vừa mới chuẩn bị mang theo hai đứa nhỏ ra khỏi nhà, liền nhìn thấy Hồ Tư Tuệ đã tìm tới tận cửa.

“Tuệ Tuệ, tớ còn đang chuẩn bị đi tìm cậu đây, không nghĩ tới cậu lại tới trước.”

“Ai nha, cậu thật đúng là làm tớ sợ muốn chết, tớ đến tận ngày hôm qua sau khi tan học mới nghe được anh trai tớ nói các cậu đã an toàn mà quay trở về, cho nên, ngày hôm nay tớ liền tới đây.”

Vẻ mặt của Hồ Tư Tuệ nghĩ mà sợ nói.

“Cậu xem, tớ còn không phải là không có việc gì đây hay sao, không cần phải lo lắng, vào nhà ngồi trước đi.” Cố Tri Ý cười nói.

Hai người cùng đi vào phòng. Cố Tri Ý mới bắt đầu hỏi.

“Chuyện này cậu không nói với người khác đó chứ?”

Loading...