Cố Tri Ý không biết đã đi được bao lâu, đi được một hồi thì nghỉ ngơi một lát, sau đó lại tiếp tục đi.
Cô cảm giác như đi cả một thế kỷ vậy, sau đó cô vào núi sâu.
Mà núi này còn vô cùng vắng vẻ.
Nơi này giống như một thung lũng, người bình thường sẽ không nghĩ ra rằng có một thôn xóm tồn tại ở đây.
Cố Tri Ý đi theo mấy người họ, cứ quanh quanh quẹo quẹo, lại còn phải đi ngang qua mấy nơi u ám thì cô mới đến được cổng thôn của họ.
Ở đây lúc nào cũng có người canh giữ. Nơi này giống như nơi sinh sống của một bộc lạc bí ẩn nào đó.
Mấy người kia nhìn thấy người đàn ông đã mang người trở về thì mọi người đều xông đến.
“Thôn trưởng, mua về rồi à?” Người vừa tới nói bằng giọng địa phương.
“Ừm, đúng vậy.” Nói xong, người đàn ông đưa Cố Tri Ý về đây chỉ tay vào cô.
“Người này vô cùng đẹp.” Nói xong còn giơ ngón tay lên với Cố Trị Ý, hiển nhiên là vô cùng vừa lòng với Cố Tri Ý.
Dù Cố Tri Ý có không hiểu tiếng địa phương đi chăng nữa, cô vẫn nhìn ra được một hai từ thái độ của đối phương.
Chỉ là Cố Tri Ý vẫn không hiểu đây cũng được xem là một khu vực thuộc Bắc Kinh.
Thế mà vẫn còn chủng loại giống như bộ lạc như thế này?
Hơn nữa, cô nhìn xung quanh đều là loại nhà lá.
DTV
Cố Tri Ý vẫn không hiểu, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi biến động mà thôi.
Người bên kia nói nhỏ vài câu, sau đó lại có phụ nữ đến nhìn Cố Tri Ý, người phụ nữ dẫn Cố Tri Ý đến một chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-921.html.]
Cố Tri Ý đi theo bà ta, trên đường đi cô vẫn tiếp tục quan sát xung quanh.
Nhà cửa bên này đều là nhà lá, nhưng rất ngay ngắn và trật tự, đồ đạc trong thôn cũng khác cổ.
Đến quần áo những đứa bé mặc trên người cũng là kiểu dáng của trước kia.
Cố Tri Ý được đưa đến một cái phòng, người phụ nữ kia nói một câu: “Đi vào đi!”
Bà ta làm ra một động tác tay bảo Cố Tri Ý đi vào, Cố Tri Ý bèn thuận thế bước vào căn phòng.
Người phụ nữ kia thấy Cố Tri Ý đã đi vào phòng thì lập tức trở tay đóng cửa phòng lại.
Cố Tri Ý còn nghe thấy tiếng khóa cửa, bà ta cũng không quan tâm cộ sẽ tự quan sát căn phòng này.
Cách bài trí khá cổ xưa, những vật này đều được làm từ gỗ, cô nghĩ rằng có lẽ mấy thôn dân này tự tạo ra vật liệu.
Chỉ là Cố Tri Ý nhìn khắp căn phòng một vòng thì từ bên ngoài đã có người mở cửa đi vào.
Vẫn là người phụ nữ vừa rồi, trong tay bà ta còn mang theo vật gì đó.
Bà ta nhìn Cố Tri Ý lại nói một câu: “Ăn cơm.” Sau đó đặt đồ trên tay xuống bàn.
Cố Tri Ý nhìn thấy là một bát cháo hoa thì không nói gì, cô vẫn như thế mà nhìn người phụ nữ.
Người phụ nữ kia đột nhiên lại khua tay múa chân, sau đó lại chỉ vào bát cháo trên bàn, làm thành một động tác ăn cơm với Cố Tri Ý, sau đó lại đi ra ngoài.
Cố Tri Ý không dám ăn cơm nơi này của họ, nhưng cô đã đi một đêm đúng là hơi đói bụng, vì vậy cô đã đổ cháo vào trong không gian.
Sau đó cô cầm một ít đồ của mình từ trong không gian ra ăn lót dạ. Cũng không biết tình hình Lâm Quân Trạch bên kia đã tiến triển thế nào rồi.
Dựa theo tình hình này mà nói, đúng là rất khó tìm được nơi này, muốn Lâm Quân Trạch tìm được nơi này đoán chừng phải tốn không ít công sức.
Bản thân cô vẫn nên tìm cách làm sao để yên ổn sống ở đây vài ngày mới được.