Theo sau đó là một người đàn ông nhà nông, mở miệng ra nói bằng giọng địa phương, cười toe toét, lộ ra hàm răng vàng ố, nói với Cố Tri Ý: “Cô gái, theo tôi trở về đi, chỉ cần cỗ chịu ngoan ngoãn nghe lời, sinh cho nhà tôi mấy đứa bé trai mập mạp, nhà tôi chắc chắn sẽ cung phụng cô trở thành tổ tông.”
Cố Tri Ý đều không hề phản ứng với lời nói của mấy người này.
Người bên kia giao tiền cho bọn buôn người. Bên này lập tức thả người.
“Được rồi, mang người về đi!”
Sau khi Cố Tri Ý bị mang đi, cô còn lờ mờ nghe được đám người kia nói cái gì mà xử lý cô gái kia như thế nào?
Nghĩ cũng biết, cô gái kia chính là Thái Thu Lan.
Cô phải tăng tốc, nếu không Thái Thu Lan sẽ bị dẫn đi bán ở một nơi khác.
Trên đường đi, Cố Tri Ý cũng không biết mình sẽ bị đưa đến một nơi nào.
Mấy người kia thấy Cố Tri Ý nghe lời như thế, cũng không kiêng dè gì nhiều, hơn nữa lúc này đã là đêm hôm khuya khoắt, đường lại rất khó đi nên họ chỉ cột tay Cố Tri Ý rồi kéo cô đi.
Như thế này cũng thuận tiện cho cô.
Cố Tri Ý lấy một ít mảnh ghép hình từ trong không gian, đi được một đoạn đường đến giao lộ, cô sẽ thả xuống một mảnh.
Ngược lại đã không bị họ phát hiện.
Chỉ có thể cố gắng hết sức để lại dấu vết trên đường đi.
Chỉ hy vọng lúc Lâm Quân Trạch tìm đến nơi thì có thể nhận ra ký hiệu này.
Bên này Lâm Quân Trạch đã tra xét hết mấy trạm xe đều không có tin tức. Anh chuyển mục tiêu đến các con hẻm nhỏ, và trong thôn.
Phái người đến trước thôn nghe ngóng tin tức xem gần đây có người khả nghi nào không.
Vốn dĩ người dân trong thôn bị quấy rầy thì gương mặt đều mất kiên nhẫn, nhưng vừa mở cửa ra đã nhìn thấy rất nhiều người mặc quân phục màu xanh lá cây, lời vừa đến miệng cũng đành phải nuốt xuống.
Chẳng qua hỏi được mấy hộ, dường như không có tin tức gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-920.html.]
Sau khi hỏi nhiều hộ mới có một người thường lên núi săn thú nói: “Người khả nghi ngược lại thì không, nhưng có nhiều người từ thôn bên cạnh đã đi ngang qua thôn bên này. À, đều là từ trên núi đi xuống.”
Nói xong, người này còn chỉ vào một mảnh đen kịt đằng sau.
Lâm Quân Trạch nhìn thoáng qua. Bất kể là thế nào cũng nên đi xem thử.
“Được rồi, cảm ơn bác.”
Lâm Quân Trạch nói xong thì dẫn theo mấy người lên núi tìm kiếm.
Lúc Lâm Quân Trạch lên đến giữa sườn núi anh đã bắt đầu thấy không được hợp lý lắm.
Cuối cùng phải cầm đèn pin soi dưới đường đi. Chú ý xem dưới chân hay trên cây có thể có manh mối gì không.
Anh là chồng của Cố Tri Ý, anh rất hiểu cô.
Vì vậy anh hy vọng Cố Tri Ý có cơ hội lưu lại đầu mối để anh có thể tìm được một số.
Chỉ là đường núi đen kịt càng làm tăng độ khó khăn cho đoàn người của Lâm Quân Trạch.
Công thêm việc có thể lúc này Cố Tri Ý đang bị trùm bao bố, sẽ khó mà có cơ hội để lại ký hiệu cho anh.
Vì vậy ngay đêm tối này, Lâm Quân Trạch đã cho rằng sẽ không có thu hoạch gì.
Anh nghĩ sáng ngày mai anh sẽ quay lại đây đi bên mặt khác của ngọn núi nhìn xem.
“Anh, hay là chúng ta nghỉ ngơi một chút đi!” Cấp dưới trong đoàn người đi cùng với Lâm Quân Trạch thấy Lâm Quân Trạch liều mạng thể này nên đã khuyên giải nói.
DTV
Từ hồi xế chiều đến bây giờ, họ đã không nhìn thấy Lâm Quân Trạch nghỉ ngơi, anh vẫn im lặng và bình tĩnh chỉ huy mọi người.
Lâm Quân Trạch khoác tay, nói: “Chúng ta bắt buộc phải nhanh chân, tôi chỉ sợ bọn chúng sẽ chuyển người đi, hoặc là bán vào nơi núi thẳm nào đó, vậy thì chúng ta lại càng khó tìm được.”
“Nhưng anh cũng không thể không nghỉ ngơi, chúng ta vẫn nên duy trì thể lực cho tốt, đến lúc đó mới có thể nhanh chóng cứu được chị dâu trở về.”
Sau cùng họ cũng chỉ có thể lựa chọn tạm thời dừng chân nghỉ ngơi tại chỗ. Mọi người lấy lương khô và nước uống ra, ăn tạm bợ trước.
Họ chuẩn bị nghỉ ngơi tại chỗ, đợi đến sáng sớm ngày mai sẽ tiếp tục lên núi tìm người.