Cho đến khi nhìn thấy bên tường này là một đống bài tiết thì cô cũng không biết phải nói gì.
Cả người cô hơi run lên.
DTV
Cố Tri Ý cũng để ý thấy có hai cô gái, bụng...
Còn mấy người khác nhìn thấy tinh thần có vẻ như thất thần...
Vừa nhìn đã biết mấy người này đã ở đây trong một thời gian không ngắn rồi.
Duy nhất chỉ có một người hẳn là đã nhận ra Cố Tri Ý.
Cô ấy nhìn thấy Cố Tri Ý giống như nhìn thấy vị cứu tinh vậy.
“Đồng chí Cố? Đồng chí Cố?” Cố Tri Ý quay sang nơi giọng nói truyền đến thì nhìn thấy một cô gái hai mắt sưng đỏ.
“Tôi, tôi bị bắt mấy ngày trước đây, tôi, tôi biết cô, tôi cũng là sinh viên của Thanh Hoa. Làm sao cô cũng bị trói đến đây vậy?” Cô gái nhìn Cố Tri Ý, bất lực hỏi.
Cố Tri Ý đến đây vào lúc này, không thể nghi ngờ điều này giống như một ánh sáng hy vọng cho cô ấy. Mấy ngày trước đây cô ấy còn không biết bản thân mình phải làm thế nào.
Nhìn thấy hành vi cầm thú của những người này, mấy cô gái cứ như vậy mà bị lăng nhục, không hề quan tâm đến phản ứng của họ.
Giống như bị điên vậy, còn biến thái bắt họ phải tận mắt chứng kiến.
Mấy ngày nay, cô ấy cảm giác như một thế kỷ vậy.
“Đúng, là tôi đây. Cô đừng sợ, những người này...”
“Hu hu hu!” Cố gái vừa nghe Cố Tri Ý nói thì chính mình đã không khống chế được mà khóc lên.
“Xuỵt, nhỏ tiếng thôi.” Cố Tri Ý vội vàng bịt miệng cô ấy lại.
“Ừm ừm.” Cô gái tên Thái Thu Lan cũng vội vàng gật đầu.
Nhưng nước mắt không nhịn được mà vẫn rơi xuống.
Cô ấy kể lại sơ lược những gì đã trải qua mấy hôm nay. Cố Tri Ý nghe xong, trong lòng cô vô cùng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-919.html.]
“Đồng chí Cố, cô nói xem bây giờ chúng ta phải làm sao?” Thái Thu Lan bất lực nói.
“Trước tiên cô đừng sợ, bây giờ tôi phải xem xét trước, tối này đoán chừng đám người này sẽ giao dịch. Trước tiên cô ngoan ngoãn ở lại đây, tôi phải xem thử có thể có cơ hội giữa đường chạy thoát khỏi đây không, đến lúc đó sẽ gọi cứu binh.” Cố Tri Ý chỉ có thể tạm thời đề nghị như vậy.
“Hả? Nhưng mà có thể sẽ rất nguy hiểm?” Thái Thu Lan một mặt không hy vọng Cố Tri Ý đi, nhưng nếu Cố Tri Ý không đi, các cô ấy đều phải ở lại nơi này. Điều này hiển nhiên cũng không phải là một sách lược vẹn toàn.
“Không còn cách nào khác. Tôi đã nhìn qua nơi này rồi, tạm thời sẽ không có chỗ cho chúng ta bỏ chạy, còn mấy người này...” Cố Tri Ý cúi đầu nhìn thoáng qua hai cô gái ngồi dưới đất, ánh mắt vô hồn.
Trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
“Ừm, được. Chỉ có thể làm thế này. Vậy đến lúc đó cô cẩn thận một chút! Hy vọng chúng ta đều có thể chạy khỏi đây.” Thái Thu Lan vô lực nói.
Thật ra mọi người đều biết cơ hội này rất xa vời, nhưng nếu không thử, lẽ nào cứ như vậy mà nhận mệnh sao?
“Đúng rồi, nếu như tôi không trốn được, đến lúc đó cô mang thư này giao cho người nhà tôi.”
Cố Tri Ý nhìn vật Thái Thu Lan đưa cho mình, rõ ràng là một miếng vải xé xuống từ trên người mình, chữ viết bên trên đó không phải là thứ gì khác mà chính là máu.
Cố Tri Ý cứ như vậy mà nhìn cô ấy. Cô thật sự không nghĩ ra được, đến tột cùng là cõi lòng cô ấy phải như thế nào mới khiến cho Thái Thu Lan có thể bình tĩnh như vậy mà giao phong thư này cho cô.
“Yên tâm, chúng ta đều có thể thoát ra.” Cố Tri Ý tự tin nói.
Nhưng vào tại Thái Thu Lan chẳng qua cô ấy cũng chỉ cho rằng Cố Tri Ý đang an ủi mình mà thôi.
“Được rồi. Chúng ta nhất định sẽ bình an.” Nhưng cô ấy cũng không làm mất hứng, cứ thế mà nói theo Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý không dám trì hoãn nữa.
Nói vài câu với Thái Thu Lan, sau đó cô lại đóng cánh cửa bí mật này lại.
Sau khi Cố Tri Ý đóng cửa lại, cô giả vờ như không biết gì cả, vẫn ngồi trên mặt đất như trước đó.
Cũng may lúc này cô có mặc quần áo hơi nhiều hơn, nếu không thế này thì đúng là khó chịu.
Không biết phải đợi bao lâu, đến khi Cố Tri Ý cảm thấy buồn ngủ thì cửa được mở ra một lần nữa.
“Đứng lên! Dẫn em gái đi hưởng phúc đây!” Gã đàn ông mở cửa cười cợt nói một câu.