Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 918

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:23:55
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này, bên ngoài đã truyền đến tiếng nói của mấy người.

Cố Tri Ý cẩn thận lắng tai nghe, hình như còn có giọng nói của người khác.

Lúc này Cố Tri Ý cũng chỉ có thể tiếp tục giả vờ ngủ.

Cửa được mở ra từ bên ngoài, có mấy người đã đến đây. Cố Tri Ý có thể cảm giác được đám người kia đang đứng trước mặt mình, giống như đang thẩm định hàng hóa vậy, đang soi mói nhìn cô.

“Chậc chậc, không ngờ lần này các người làm không tệ nha.”

Người mới đến khen ngợi, mấy người kia lại không hề do dự nhận lấy lời khen.

“Đúng vậy, mọi người đều làm ăn cả, còn có thể lừa gạt anh sao? Hàng này thế nào? Muốn hay không muốn? Nếu không tôi cũng chỉ có thể tìm nhà tiếp theo.” Gã cầm đầu nói.

Người mua hẳn là người đàn ông nhà nông, rõ ràng còn do dự trong chốc lát, nhưng rất nhanh sau đó đã bị họ thuyết phục.

“Anh nhìn xem, đây là sinh viên đại học danh tiếng của Trung Quốc, sau này sinh con ra bảo đảm thông minh. Hơn nữa anh nhìn dáng vẻ xem. Mua về đảm bảo không lỗ.”

Người đàn ông nhà nông rõ ràng đã bị thuyết phục. Mấy người họ nói thầm mấy câu, cuối cùng cũng đồng ý chuyện bọn buôn người tăng giá.

“Được rồi, vậy, vậy tôi sẽ trở về lấy thêm tiền. Nói trước nha, phải giám sát chặt chẽ cho tôi!” Người đàn ông nhà nông kia nhìn Cố Tri Ý, động tâm nói.

“Lão tam tôi làm việc, anh còn lo lắng sao?” Gã cầm đầu bất mãn nói.

Sau khi mấy người họ đã đi, Cố Tri Ý mới thong thả tỉnh lại, cô nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh, sau đó làm ra vẻ sợ hãi.

“Các người, các người là ai? Ở đây là ở đâu?”

“Khà khà. Em gái, không cần lo lắng. Ở đây là địa bàn của anh, em yên tâm! Anh chỉ là đang mưu tính con đường hưởng phúc cho em mà thôi.” Gã cầm đầu bỉ ổi nói.

Cố Tri Ý: Tôi nhổ vào. Con đường hưởng phúc? Đường xuống hoàng tuyền thì có.

Chỉ là trên mặt cô vẫn lắc đầu kháng cự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-918.html.]

“Không, tôi không muốn đường hưởng phúc cái gì đâu. Tôi phải về nhà, van xin các người thả tôi trở về đi, trở về tôi sẽ cho các người tiền.” Dáng vẻ này của Cố Tri Ý ngược lại đã phát huy vô cùng tinh tế biểu hiện của một cô gái bị bắt cóc.

“Ha ha ha, thả em về? Em cảm thấy bọn anh sẽ thả em về nhà sao?”

Cố Tri Ý giống như một cô thiếu nữ bất lực, ngồi dưới đất mà khóc hu hu.

DTV

“Được rồi, đừng khóc sướt mướt nữa! Xúi quẩy. Sau này thế nào thì phải xem vào số mệnh của em gái rồi.” Nói xong thì kéo người đi mất.

Những người khác cũng nhìn thoáng qua Cố Tri Ý, nhìn thấy dáng vẻ cô không tệ nhưng chỉ có thể trách số cô không được tốt mà thôi.

Mấy người họ cũng chỉ đáng tiếc trong chớp mắt rồi thôi. Những người đã làm nghề này như họ, vốn dĩ đã nhìn thấy rất nhiều rồi, nên lòng dạ cũng sắt đá rồi.

Sau khi nhìn thấy mấy người này đi hết, Cố Tri Ý lau sạch nước mắt của mình, sau đó xích người lại gần khe cửa, cô nhìn thấy mấy người vừa rồi đang uống rượu bên ngoài.

Cố Tri Ý tưởng rằng ở đây chỉ có một mình cô là phụ nữ. Nhưng không ngờ khi cô không cẩn thận dựa vào tường lại bị xúc cảm sau lưng dọa cho phát sợ. Cố Tri Ý thừa dịp không có ai, cô lục lọi cơ quan bí mật đằng sau ra.

Mấy người ở bên ngoài uống rượu, họ tin rằng Cố Trị Ý sẽ không có cách nào chạy trốn ngay dưới mí mắt của mình. Vì vậy mà không chú ý lắng nghe tiếng động bên trong.

Chờ đến khi Cố Tri Ý mở được cánh cửa căn phòng bí mật ra, sau khi nhìn thấy những cô gái bên trong thì dù Cố Tri Ý là người có kiến thức rộng rãi, cũng không tránh khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Con mẹ nó. Đều là một lũ súc sinh!

Cố Tri Ý siết chặt nắm đấm. Nhưng lúc này cũng không có nhiều thời gian cho cô suy nghĩ. Cố Tri Ý chỉ có thể bước vào xem xét tình hình của những cô gái này trước đã.

Chỉ là mấy nà ở bên trong này vừa nghe có tiếng động thì theo bản năng đã rụt người lại.

Hiển nhiên đây là loại phản ứng theo bản năng từ xưa đến nay.

“Đừng sợ, tôi đến giúp mọi người.” Cố Tri Ý nhẹ nhàng nói.

Người bên kia lại không hề phản ứng với Cố Tri Ý.

Vừa rồi, khi vừa mở cửa bước vào, Cố Tri Ý đã ngửi thấy một mùi rất khó chịu.

Loading...