Cố Tri Ý nghĩ thầm chờ đến khi cô đã bỏ chạy được, cô nhất định sẽ bảo Lâm Quân Trạch báo thù cho mình.
Cũng không biết lão Lâm đã phát hiện mình bị bắt chưa.
Cố Tri Ý bị xóc nảy mà đồ ăn trong dạ dày muốn nôn hết ra ngoài.
Cuối cùng cũng đã đến cái nơi mà được gọi là căn cứ.
Trên đường đi, Cố Tri Ý có gọi thế nào thì hệ thống cũng không trả lời. Đến mãi sau đó, Cố Tri Ý mới chậm chạp nhận được một câu: “Chủ nhân, tự cô phải trải nghiệm”
Sau đó Mông Mông đã im lìm, không còn lên tiếng nữa.
Cố Tri Ý: ...
Chỉ là Cố Tri Ý đoán rằng, kiếp nạn này chính là kiếp nạn nguyên chủ đã bị bắt cóc ở kiếp trước.
Ai!
Bịch một tiếng, cô cứ như vậy mà bị người ta ném xuống đất.
Cố Tri Ý trong bao bố: Tôi hận!!!
Người bên kia hình như còn đang thương thảo, người đó khiêng Cố Tri Ý đến, mở bao bố ra, sau đó nói với đối phương: “Thế nào? Mặt hàng lần này thế nào?”
Mỗi lần nghe thấy hai tiếng “mặt hàng là Cố Tri Ý chỉ cảm thấy thật sự xúi quẩy.
Đám người này thật sự không xem phụ nữ ra gì cả, lại dùng phụ nữ làm công cụ sinh ra lợi nhuận.
“Ô, lần này không tệ nha, tốt hơn mấy người trước kia rất nhiều, lần này chắc chắn bán được không ít tiền đâu.” Người tiếp theo càng cường điệu hơn.
Gã nói bằng cái chất giọng vịt đực, gã vân vê lấy một vòng trên cằm Cố Tri Ý, bên miệng còn không ngừng chậc chậc khen ngợi.
Cố Tri Ý vô cùng buồn nôn. Con mẹ nó, vô cùng ghê tởm, cực kỳ ghê tởm!!!
Cũng may sau khi gã nhìn xong thì buông Cố Tri Ý ra.
Sau đó hai người họ bắt đầu đi ra ngoài thương lượng xem sẽ bán Cố Tri Ý đến nơi nào.
“Mặt hàng này phải nâng giá lên cao hơn một chút. Nghĩ thử xem, đây là sinh viên, quý giá biết bao, còn dáng vẻ xinh đẹp thế kia nữa, giá cả nhất định phải tăng thêm.” Gã có giọng vịt đực kia nói.
“Thế nhưng không phải chúng ta đã hẹn thời gian giao dịch rồi sao? Bây giờ lại lâm thời đổi ý?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-917.html.]
“Đổi ý thì sao? Hoặc là tăng giá, hoặc là chờ đợt tiếp theo.” Một gã khác nữa lên tiếng.
Người trói Cố Tri Ý mang đến đây thì nửa ngày còn chưa lên tiếng nói gì cả.
“Được rồi, trước hết cứ như vậy đi.”
Cố Tri Ý nghe được nửa ngày, sau khi không còn nghe thấy tiếng nói nào cả, cô mới hoạt động gân cốt.
Chỉ là đau c.h.ế.t cô rồi.
Đầu tiên Cố Tri Ý chỉ muốn tiến vào không gian tính sổ với Mông Mông, nhưng không ngờ cô lại bị ngăn cản bên ngoài.
“Chủ nhân, tôi xin lỗi. Bây giờ cô không thể tiến vào không gian được đâu.” Mông Mông chột dạ nói.
Ai. Nó chỉ là một hệ thống mà thôi, vì sao phải làm nó khó xử như vậy chứ?
Mông Mông cũng khó khăn lắm nhưng Mông Mông không nói.
Cố Tri Ý: !!! Thế này là hơi chó rồi!
DTV
Hiện tại đã không còn cách nào nhưng Cố Tri Ý vẫn thử một lần. Chính mình lấy vài thứ ra thì vẫn có thể.
Đến lúc đó bản thân cô có thể chuẩn bị một số thứ để phòng thân.
Nếu như vậy, trong lòng cô cũng yên tâm không ít.
Như thế này thì tối thiểu nếu như có chuyện, tự cô còn có thể lấy ra một số vũ khí từ trong không gian để bảo vệ chính mình.
Cô nhìn thấy sắc trời bên ngoài đã không còn sớm nữa, Cố Tri Ý không nhìn thấy ai đến, chỉ có một mình cô ở nơi vắng vẻ này, trước tiên cứ lấy mấy món từ không gian ra, ăn lót dạ một chút mới là điều quan trọng nhất.
Sau khi Cố Tri Ý ăn đơn giản ăn xong thì mới suy nghĩ tiếp theo nên làm gì.
Theo lý mà nói Lâm Quân Trạch hẳn đã phát hiện ra chuyện này rồi, cô chỉ sợ mấy đứa nhỏ trong nhà không nhìn thấy mình, không biết có sốt ruột hay không.
Nhưng hiện tại, việc quan trọng nhất bây giờ chính là làm sao để trốn ra ngoài được.
Vừa rồi, trên đường đến đây, Cố Tri Ý đã cố tình lưu ý xem đám người này trói mình mang đến nơi nào.
Nhưng thời điểm trước đó cô đã ở vào trạng thái hôn mê, khi tỉnh lại thì đã lên núi rồi.
Vì vậy hiện tại ngoài việc biết nơi này là trong núi ra thì Cố Tri Ý cũng không biết gì cả.
Chuyện này tương đối khó giải quyết.