Những gì nguyên chủ từng trải qua, bản thân cô cũng trải qua. Vậy chuyện này có phải cô cũng sẽ trải qua một lần không?
Thật ra Cố Tri Ý sợ hãi dù cô đã xuyên đến đây, cho dù cô đã thay đổi quỹ tích cuộc sống của nguyên chủ, nhưng sẽ không thay đổi được kết cục đã được định trước của nguyên chủ.
Đương nhiên bởi vì Lâm Quân Trạch có nhiệm vụ nên cũng không quá chú ý đến Cố Tri Ý hồn bay phách lạc.
Nhưng Đoàn Đoàn lại chú ý đến.
Cô bé lập tức lảo đảo chạy đến bên cạnh Cố Tri Ý, bám vào Cố Tri Ý tựa như đang cho cô cảm giác an toàn.
DTV
Cố Tri Ý cười, sờ tay lên đầu Đoàn Đoàn.
Trong đầu cô vẫn thoáng hiện lên một đoạn rất ngắn nguyên chủ đã ngã xuống vách núi kia.
Chẳng qua Cố Tri Ý vẫn tự an ủi lấy mình, chuyện này còn chưa xảy ra, nói không chừng cũng không thật sự xảy ra đâu.
Ôi. Hy vọng cô có thể vượt qua cái hố này.
Cố Tri Ý cũng chỉ phân vân trong phút chốc, sau đó cũng xem như cô đã hiểu được rằng, dù người ta có ngàn phòng vạn phòng, nhưng chuyện phải xảy ra thì nó vẫn xảy ra.
Vì vậy bản thân cô chỉ cần làm tốt công việc chuẩn bị, hơn nữa cô còn có không gian, có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu.
Nhưng thông thường, chính những nỗi sợ hãi chưa biết này mới khiến người ta sợ hãi.
Cho dù Cố Tri Ý đã có chuẩn bị, nhưng vào một ngày vào lúc cô tan học, Lâm Quân Trạch đã chờ cô trước cổng trường từ trước.
Vì Cố Tri Ý đã học đến khá trễ nên cô chuẩn bị đến phòng vệ sinh trước, rồi mới về nhà.
Kết quả ngàn phòng vạn phòng nhưng không ai nghĩ đến, ở ngay nhà vệ sinh đã xảy ra vấn đề.
Lúc đó Cố Tri Ý cũng đã đối mặt với đối phương, nhưng nhìn thấy cách ăn mặc của đối phương cô cũng không nghi ngờ gì cả.
Cô nghĩ rằng đó là dì quét dọn, nên sau khi sử dụng nhà vệ sinh xong, đang lúc cô chuẩn bị đi ra thì bị một người đập một phát từ phía sau lưng.
Cố Tri Ý: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-915.html.]
Cái quái gì vậy!!!
Có cần phải đánh mạnh như vậy không?
Nhưng rất nhanh sau đó, Cô Tri Ý đã mất đi ý thức.
Người phụ nữ hung ác, nham hiểm nhìn Cố Tri Ý, trong mắt còn kèm theo vẻ hưng phấn.
Nhìn mặt hàng này, đoán chừng có thể bán được không ít tiền đâu.
Người phụ nữ này tiến lên đá vào người Cố Tri Ý, thấy cô không có phản ứng gì thì lúc này mới xoay người ném Cố Tri Ý vào bên trong xe rác.
Sau đó giả vờ như không có chuyện gì, đẩy xe rác ra bên ngoài.
Bên này Hồ Tư Tuệ nghĩ rằng Cố Tri Ý đi nhà vệ sinh xong thì về trước rồi nên cô cũng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về.
Kết quả khi ra đến cổng trường thì gặp được Lâm Quân Trạch.
“Anh Lâm, sao anh còn chưa đi? Không phải Tiểu Ý đã ra rồi sao?” Hồ Tư Tuệ bước lại gần, không hiểu hỏi.
“Tiểu Ý ra rồi sao?” Đột nhiên trong lòng Lâm Quân Trạch căng thẳng.
Hồ Tư Tuệ chần chờ nói: “Đúng vậy, vừa rồi cậu ấy nói đi nhà vệ sinh trước, một hồi lâu sau em không thấy cậu ấy quay lại nên nghĩ rằng cậu ấy đã về nhà luôn rồi, vì vậy bây giờ em mới dọn đồ rồi về đây.”
Lâm Quân Trạch nghe Hồ Tư Tuệ nói thì sự bất an trong lòng anh lại phóng đại hơn.
“Vậy cô đi về trước đi, tôi đi vào tìm cô ấy.” Lâm Quân Trạch nghiêm túc nói.
Hồ Tư Tuệ nhìn thấy biểu hiện của Lâm Quân Trạch, theo bản năng cô cảm thấy đã có vấn đề rồi. Cô không nhịn được mà hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”
Hiện tại còn chưa tìm được Cố Tri Ý, Lâm Quân Trạch cũng không tiện nói gì với Hồ Tư Tuệ. Anh chỉ dặn cô trên đường trở về nhà cẩn thận. Còn anh thì đã chạy vào trong trường học.
Bảo vệ nhìn thấy Lâm Quân Trạch đi vào thì kịp thời ngăn anh lại.
Gần đây, trường học đã phát sinh rất nhiều chuyện, vì vậy mà họ rất gắt gao trong việc có người lạ mặt vào trường.
“Chú, đây là giấy chứng nhận của tôi, tôi là người dẫn đầu phụ trách điều tra chuyện sinh viên mất tích. Hiện tại tôi phải vào trong tìm hiểu tình hình.”