Lần nghỉ hè này, Lâm Hiểu Lan nói là muốn qua Bắc Kinh bên này chơi.
Lúc trước thời điểm gửi thư đến cho Cố Tri Ý, cũng tràn đầy mong chờ đối với Bắc Kinh.
Cho nên, vừa mới được nghỉ, Cố Tri Ý bên này liền nhận được thư của Lâm Hiểu Lan.
Nói là năm nay một mình cô sẽ đi đến Kinh Đỗ bên này, để con trai lớn đi cùng Cương Tử đến bộ đội.
Chủ yếu cũng là sợ trên đường đi không an toàn.
Ngay cả Lâm Hiểu Lan lúc này khi bước lên xe lửa trong lòng cũng vẫn nhịn không được mà e ngại.
DTV
Đây vẫn là lần đầu tiên bản thân cô đi xa nhà.
Trước kia có người đi cùng cho nên cũng không cảm thấy có cái gì, nhưng bây giờ chỉ còn lại có một mình cô, vẫn là có chút sợ hãi.
“Hiểu Lan, em không cần lo lắng, trên xe có cả chiến hữu của anh nữa mà, hắn đi về nhà, hai người các em cũng là tiện đường, chỉ là sau đó hắn sẽ xuống xe trước, đến lúc đó nếu em có vấn đề gì thì cứ đến tìm hắn là được.” Cương Tử tới tiễn Lãm Hiểu Lan, cũng đã nhìn ra Lâm Hiểu Lan rất khẩn trương. Cho nên vội vàng trấn an cô.
“Được rồi, em biết rồi, em cũng có phải là con nít đâu.” Lâm Hiểu Lan quý trọng mặt mũi mà nói.
“Được, vậy khi tới nơi thì em nhớ phải gửi điện báo về cho anh, còn có, phải quay về sớm một chút.” Cương Tử sủng nịch nói.
“Biết rồi, anh phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, còn có cả Tiểu Khải của chúng ta nữa.” Lâm Hiểu Lan dặn dò lại.
Hai người nói chuyện xong, xe lửa cũng đã chuẩn bị lăn bánh.
Lâm Hiểu Lan bước lên hành trình đi đến Bắc Kinh.
Thời điểm Lâm Hiểu Lan đến nơi, mấy đứa nhỏ cũng đều đã được nghỉ cả.
Mỗi ngày Cố Tri Ý đều bận rộn công việc ở nhà xưởng và cửa hàng, lúc không có việc gì sẽ ở nhà với mấy đứa nhỏ.
“Hôm nay cô Hiểu Lan của mấy đứa sẽ đến đây, mẹ phải đi đón, mấy đứa phải ở nhà ngoan ngoãn biết không?” Cố Tri Ý nói với mấy đứa con trai đang xem TV.
“Biết rồi ạ. Mẹ cứ đi đi.” Tam Bảo xua tay nói.
“Mẹ ơi, mẹ phải chú ý an toàn nhé.” Đại Bảo tri kỷ chào tạm biệt với Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý nói với Hà Thúy vài câu, sau đó tự mình lái xe đi đến ga tàu bên kia đón Lâm Hiểu Lan.
Cố Tri Ý đứng đợi rất lâu ở trước cửa ga tàu, một lúc sau chuyến tàu của Lâm Hiểu Lan mới đến trạm.
Bởi vì thời tiết rất nóng, cho nên Cố Tri Ý cũng không đi vào trong đợi Lâm Hiểu Lan. Chỉ đứng đợi ở cửa.
Nhìn trước cửa còn có rất nhiều hàng quán bán thức ăn, không thể không cảm khái, có người mở đầu, lúc sau người dân đều lấy ra tay nghề của mình nuôi sống gia đình.
Cố Tri Ý đợi một lúc mới nhìn thấy bóng dáng của Lâm Hiểu Lan.
“Chị dâu, chị dâu, em ở đây.” Lâm Hiểu Lan vừa ra khỏi trạm đã thấy Cố Tri Ý, vội vàng vẫy tay về phía Cố Tri Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-911.html.]
Cố Tri Ý cũng thấy được cô.
Một lúc sau, Lâm Hiểu Lan xách theo hành lý đứng trước mặt Cố Tri Ý.
“Mệt lắm rồi phải không?” Cố Tri Ý nhìn mồ hôi đổ đầy đầu Lâm Hiểu Lan, không khỏi bật cười.
“Chị dâu, chị cũng đừng nói, đi lên tàu lửa đúng thật là......” Lâm Hiểu Lan nói với vẻ mặt đau khổ.
Cố Tri Ý cũng là người đã trải qua, cho nên khi Lâm Hiểu Lan vừa nói, Cố Tri Ý cũng có cảm xúc đặc biệt.
Cố Tri Ý nhìn bộ dáng của Lâm Hiểu Lan không khỏi bật cười: “Được rồi, chị dâu của em cũng là người từng trải qua, đi thôi, về nhà trước, trên tàu đã ăn chưa?”
Cố Tri Ý vừa đi vừa hỏi.
Tới chỗ đỗ xe đạp, Lâm Hiểu Lan bị sốc khi nhìn thấy một hàng xe đạp.
“Chị dâu, các chị đã có xe rồi sao?”
“Cũng không có khoa trương như vậy, những chiếc xe này đều là của công nhân viên chức.” Cố Tri Ý vừa tìm xe vừa nói, khi tìm được xe mình thì mở khoá.
Cố Tri Ý lên xe trước, sau đó nhìn về Lâm Hiểu Lan, trêu chọc nói: “Thế nào? Có dám để chị dâu chở em không?”
“Chị dâu, có gì không dám chứ?” Lâm Hiểu Lan nói xong liền bắt đầu bảo Cố Tri Ý lái xe trước. Sau đó tự mình đỡ bả vai của Cố Tri Ý, chờ đến khi Cố Tri Ý lái xe, Lâm Hiểu Lan đi theo vài bước mới nhẹ nhàng ngồi lên ghế sau.
Vừa mới ngồi lên, đầu xe Cố Tri Ý theo bản năng lắc lư vài cái. Làm Lâm Hiểu Lan sợ đến mức vội vàng nắm chặt eo Cố Tri Ý.
“Ai ai ai, chị dâu, chị vững một chút.” Lâm Hiểu Lan ngồi ở phía sau vỗ n.g.ự.c nói.
“Không phải em nói không sợ sao? Yên tâm, chị dâu còn có thể để em ngã sao?” Cố Tri Ý trêu đùa.
Vừa nói vừa không quên dùng lực ở chân hướng về phía trước.
Lâm Hiểu Lan một bên tám chuyện với Cố Tri Ý, một bên nhìn cảnh vật xung quanh. Thật đúng là khác xa với cảnh tượng ở góc núi nơi cô ở.
“Chị dâu này, đúng là ở Bắc Kinh không giống ở quê!” Lâm Hiểu Lan cảm khái nói.
“Đúng không? Ở đây đều thay đổi từng ngày, nhưng những tòa nhà trong thành thị vẫn còn cần dựa vào những người trẻ tuổi như tụi em.” Cố Tri Ý cười trả lời.
“Hắc hắc, đương nhiên. Em cũng sắp tốt nghiệp rồi, sang năm có lẽ sẽ bận rộn hơn, cho nên tranh thủ năm nay có thời gian rảnh thì đi đến chỗ chị làm quen một chút.”
Lâm Hiểu Lan hiện tại đang từ từ bắt đầu công việc thực tập
Thời gian tương đối ngắn, cho nên lúc này mới tranh thủ dịp kỳ nghỉ hè đến Bắc Kinh nhìn xem.
“Cũng khá tốt, em đó, về sau phải cống hiến hết mình cho công cuộc xây dựng thành thị, không có nhiều cô gái chuyên nghiệp như em, em cần phải đứng vững mới được.”
“Chị dâu này, hiện tại em rất chờ mong đến ngày đó.” Lâm Hiểu Lan khao khát nói.
Hai người cứ kẻ xướng người hoạ như vậy suốt một đường, cuối cùng cũng về đến nhà Cố Tri Ý.