Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 910

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:05:58
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời điểm ăn cơm Cố Tri Ý lại đi tắt TV.

“Buổi tối có phim truyền hình, đến lúc đó sẽ mở ra cho các con xem, sau này khi nào các con làm hoàn thành bài tập rồi thì mới có thể xem.” Cố Tri Ý vẫn phải nói rõ ra trước. Miễn cho mấy đứa nhỏ này không thể tự giác được nổi.

“Thật vậy sao ạ?” Nhị Bảo hỏi.

“Thật sự! Được rồi, ăn cơm trước đi.”

Chờ đến thời điểm buổi tối, mấy đứa nhóc Đại Bảo đã rửa xong chén đũa, Lâm Quân Trạch thấy bây giờ mỗi ngày trời đều nóng như vậy, liền dứt khoát chuyển địa điểm xem phim truyền hình vào trong nhà.

Mấy đứa nhỏ vội vàng đi tắm rửa thật nhanh, thời điểm đi ra ngoài, những người hàng xóm xung quanh cũng đã đều tới đây để xem TV.

Cái TV này của nhà Lâm Quân Trạch ở xung quanh vùng này cũng được coi như là một loại đồ vật mới lạ.

Cho nên, mọi người một truyền mười mười truyền trăm, người dân xung quanh đây đều đã biết hết cả.

Buổi tối nghe thấy trong nhà có thanh âm, mọi người cũng đều mặt dày mà đi đến nhà của Cố Tri Ý để xem TV.

Cố Tri Ý nghĩ rằng nhà mình xem cũng là xem, hàng xóm xem cũng là xem, hơn nữa thấy hôm nay mọi người đến đây xem cũng có chút tự giác, Cố Tri Ý ngược lại cũng không so đo quá nhiều.

Còn dọn ghế ra cho mọi người, mọi người cũng đều đồng thời ngồi xuống, Lâm Quân Trạch bên này điều chỉnh thử kênh.

Chờ đến lúc điều chỉnh thử xong, vừa vặn TV bắt đầu chiếu phim truyền hình, mọi người cũng đều tự giác mà an tĩnh lại.

Cố Tri Ý nhìn TV, lúc này vừa vặn đang chiếu đến [ Bến Thượng Hải )

DTV

Đừng nói nữa, thật đúng là mang đậm đặc sắc của cái niên đại này.

Đặc biệt là khi khúc nhạc dạo đầu kia vang lên, mọi người liền gật gật đầu theo một cách có tiết tấu.

Buổi tối mọi người ngồi ở trong nhà của Cố Tri Ý nhìn thấy đã đến 9 giờ, ngày hôm sau vẫn còn phải làm việc, hơn nữa thức quá muộn cũng không tốt.

Mọi người đều lễ phép mà giúp đỡ Cố Tri Ý thi dọn ghế lại cho gọn gàng, một đám người vẫn còn chưa đã thèm lúc này mới chào tạm biệt rồi quay trở về nhà mình.

“Mẹ ơi, cái phim truyền hình này thật là đẹp mắt.” Tam Bảo cười ha hả nói.

“Con cũng đừng chỉ lo xem TV, thầy giáo bảo con ngày mai có cái vấn đề nào thì hỏi lại thầy, con cũng không thể quên mất đâu đó”.

Cố Tri Ý vẫn không nhịn được nhắc nhở cậu nhóc.

“Ai nha, mẹ, mẹ mà không nhắc nhở thiếu chút nữa con cũng quên mất luôn.” Tam Bảo ảo não mà vỗ vỗ lên cái trán của mình.

Sau đó thừa dịp trước khi đi ngủ, lấy những bức vẽ hôm nay mình được học ra nhìn lại một lần, thuận tiện nhớ lại một chút, xem xem bản thân có vấn đề nào ngày mai cần phải hỏi lại thầy giáo hay không.

Cố Tri Ý nhìn cái bộ dạng này của Tam Bảo, cũng bất đắc dĩ mà bật cười.

“Còn cả hai đứa các con nữa, cũng không thể bởi vì xem TV mà trì hoãn học tập có biết không? Buổi tối mỗi ngày sau khi làm xong bài tập, có thể được xem trong hai giờ, còn những thời điểm khác......” Cố Tri Ý ý vị thâm trường nói.

Đại Bảo và Nhị Bảo đều nghiêm túc mà gật đầu.

Không có biện pháp nào, nếu muốn xem TV, thì không thể không cúi đầu.

Cố Tri Ý tống cổ mấy đứa nhỏ đi về phòng xong liền chuẩn bị ngủ.

Đoàn Đoàn Viên Viên hôm nay cũng được ôm ra ngoài cùng xem TV, Đoàn Đoàn xem cái biết cái không, Viên Viên lại chỉ thuần túy là xem náo nhiệt.

Nhưng mà cũng không ngăn cản được hai chị em giao lưu với nhau sau khi xem xong.

Chị a một câu, em nha một câu.

Dù sao thì Cố Tri Ý cũng xem không hiểu nổi hai đứa nó.

Hiện tại hai đứa nhỏ đã có thể ngồi, có thể gọi ba ba ma ma, bây giờ thỉnh thoảng cũng có thể tuôn ra một từ nào đó, Cố Trị Ý cũng đã quen rồi.

“Được rồi, lau cái mặt xong rồi chúng ta sẽ đi ngủ nha.” Cố Tri Ý vỗ vỗ hai đứa nhỏ.

Đoàn Đoàn tự giác tự mình bò tới vị trí của bản thân, ngoan ngoãn nằm xuống, sau đó còn tự đắp chăn lên cho mình nữa.

Viên Viên cũng ra dáng ra hình mà học theo.

Chờ đến sau khi dỗ được hai đứa nhỏ ngủ xong, Lâm Quân Trạch mới nói, bản thân anh có khả năng phải quay về.

Lúc trước bởi vì chuyện của Đoàn Đoàn cho nên đã xin nghỉ được mấy ngày, bây giờ không còn chuyện gì nữa, Lâm Quân Trạch cũng phải chuẩn bị để quay trở về.

“Được, anh xem thử xem đến lúc đi thì có cần phải mang theo cái gì đến bộ đội hay không?” Cố Tri Ý hỏi.

“Không cần, thời tiết bây giờ nóng, cũng không kiên nhẫn, anh mang cho anh chút gì đó ăn với cơm là được.” Lâm Quân Trạch nói.

“Được!”

Ngày hôm sau, là Lâm Quân Trạch đưa Tam Bảo đến chỗ của Thích Trúc.

Cố Tri Ý bên này lại ở nhà bắt đầu thu xếp.

Chờ đến lúc Lâm Quân Trạch đi, Cố Tri Ý chuẩn bị cho anh chút đồ ăn tương đối dễ ăn với cơm.

Cố Tri Ý cũng đã phỏng vấn được mấy người không tồi, chuẩn bị cho các cô ấy làm thử cho cô xem trước xem thế nào.

“Chị dâu, chị giúp đỡ hướng dẫn, đến lúc đó nếu chị cảm thấy có cái gì không thích hợp, thì chị kịp thời phản hồi lại với em bên này.” Cố Tri Ý nói.

Chủ yếu là bởi vì sợ sẽ xuất hiện mấy loại tình huống như lúc trước, Cố Tri Ý hiện tại cũng cố ý bồi dưỡng cho chị dâu cả trước, như vậy thì bản thân cô sẽ không phải vất cả quá như trước đây nữa.

Có chuyện gì đó xảy ra bản thân cô không thể biết được kịp thời, mà Vương Quế Chi lại sợ sẽ đắc tội với người nào đó.

Cố Tri Ý cũng không muốn chuyện như Chu Mỹ Trân lần trước lại phát sinh thêm một lần nữa.

“Ai, được, em yên tâm đi, cái này chị sẽ giúp em trấn thủ của ải thật tốt.” Vương Quế Chi cũng biết ý tứ của Cố Tri Ý, cho nên cũng cười mà đồng ý với lời của cô.

Kế tiếp Cố Tri Ý cũng chỉ có hai điểm một đường, đến cuối tuần sẽ đưa Tam Bảo đi học tập.

Bất tri bất giác lại đến nghỉ hè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-910.html.]

Chương 911

Lần nghỉ hè này, Lâm Hiểu Lan nói là muốn qua Bắc Kinh bên này chơi.

Lúc trước thời điểm gửi thư đến cho Cố Tri Ý, cũng tràn đầy mong chờ đối với Bắc Kinh.

Cho nên, vừa mới được nghỉ, Cố Tri Ý bên này liền nhận được thư của Lâm Hiểu Lan.

Nói là năm nay một mình cô sẽ đi đến Kinh Đỗ bên này, để con trai lớn đi cùng Cương Tử đến bộ đội.

Chủ yếu cũng là sợ trên đường đi không an toàn.

Ngay cả Lâm Hiểu Lan lúc này khi bước lên xe lửa trong lòng cũng vẫn nhịn không được mà e ngại.

Đây vẫn là lần đầu tiên bản thân cô đi xa nhà.

Trước kia có người đi cùng cho nên cũng không cảm thấy có cái gì, nhưng bây giờ chỉ còn lại có một mình cô, vẫn là có chút sợ hãi.

“Hiểu Lan, em không cần lo lắng, trên xe có cả chiến hữu của anh nữa mà, hắn đi về nhà, hai người các em cũng là tiện đường, chỉ là sau đó hắn sẽ xuống xe trước, đến lúc đó nếu em có vấn đề gì thì cứ đến tìm hắn là được.” Cương Tử tới tiễn Lãm Hiểu Lan, cũng đã nhìn ra Lâm Hiểu Lan rất khẩn trương. Cho nên vội vàng trấn an cô.

“Được rồi, em biết rồi, em cũng có phải là con nít đâu.” Lâm Hiểu Lan quý trọng mặt mũi mà nói.

“Được, vậy khi tới nơi thì em nhớ phải gửi điện báo về cho anh, còn có, phải quay về sớm một chút.” Cương Tử sủng nịch nói.

“Biết rồi, anh phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, còn có cả Tiểu Khải của chúng ta nữa.” Lâm Hiểu Lan dặn dò lại.

Hai người nói chuyện xong, xe lửa cũng đã chuẩn bị lăn bánh.

Lâm Hiểu Lan bước lên hành trình đi đến Bắc Kinh.

Thời điểm Lâm Hiểu Lan đến nơi, mấy đứa nhỏ cũng đều đã được nghỉ cả.

Mỗi ngày Cố Tri Ý đều bận rộn công việc ở nhà xưởng và cửa hàng, lúc không có việc gì sẽ ở nhà với mấy đứa nhỏ.

“Hôm nay cô Hiểu Lan của mấy đứa sẽ đến đây, mẹ phải đi đón, mấy đứa phải ở nhà ngoan ngoãn biết không?” Cố Tri Ý nói với mấy đứa con trai đang xem TV.

“Biết rồi ạ. Mẹ cứ đi đi.” Tam Bảo xua tay nói.

“Mẹ ơi, mẹ phải chú ý an toàn nhé.” Đại Bảo tri kỷ chào tạm biệt với Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý nói với Hà Thúy vài câu, sau đó tự mình lái xe đi đến ga tàu bên kia đón Lâm Hiểu Lan.

Cố Tri Ý đứng đợi rất lâu ở trước cửa ga tàu, một lúc sau chuyến tàu của Lâm Hiểu Lan mới đến trạm.

Bởi vì thời tiết rất nóng, cho nên Cố Tri Ý cũng không đi vào trong đợi Lâm Hiểu Lan. Chỉ đứng đợi ở cửa.

Nhìn trước cửa còn có rất nhiều hàng quán bán thức ăn, không thể không cảm khái, có người mở đầu, lúc sau người dân đều lấy ra tay nghề của mình nuôi sống gia đình.

Cố Tri Ý đợi một lúc mới nhìn thấy bóng dáng của Lâm Hiểu Lan.

“Chị dâu, chị dâu, em ở đây.” Lâm Hiểu Lan vừa ra khỏi trạm đã thấy Cố Tri Ý, vội vàng vẫy tay về phía Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý cũng thấy được cô.

Một lúc sau, Lâm Hiểu Lan xách theo hành lý đứng trước mặt Cố Tri Ý.

“Mệt lắm rồi phải không?” Cố Tri Ý nhìn mồ hôi đổ đầy đầu Lâm Hiểu Lan, không khỏi bật cười.

“Chị dâu, chị cũng đừng nói, đi lên tàu lửa đúng thật là......” Lâm Hiểu Lan nói với vẻ mặt đau khổ.

Cố Tri Ý cũng là người đã trải qua, cho nên khi Lâm Hiểu Lan vừa nói, Cố Tri Ý cũng có cảm xúc đặc biệt.

Cố Tri Ý nhìn bộ dáng của Lâm Hiểu Lan không khỏi bật cười: “Được rồi, chị dâu của em cũng là người từng trải qua, đi thôi, về nhà trước, trên tàu đã ăn chưa?”

Cố Tri Ý vừa đi vừa hỏi.

Tới chỗ đỗ xe đạp, Lâm Hiểu Lan bị sốc khi nhìn thấy một hàng xe đạp.

“Chị dâu, các chị đã có xe rồi sao?”

“Cũng không có khoa trương như vậy, những chiếc xe này đều là của công nhân viên chức.” Cố Tri Ý vừa tìm xe vừa nói, khi tìm được xe mình thì mở khoá.

Cố Tri Ý lên xe trước, sau đó nhìn về Lâm Hiểu Lan, trêu chọc nói: “Thế nào? Có dám để chị dâu chở em không?”

“Chị dâu, có gì không dám chứ?” Lâm Hiểu Lan nói xong liền bắt đầu bảo Cố Tri Ý lái xe trước. Sau đó tự mình đỡ bả vai của Cố Tri Ý, chờ đến khi Cố Tri Ý lái xe, Lâm Hiểu Lan đi theo vài bước mới nhẹ nhàng ngồi lên ghế sau.

Vừa mới ngồi lên, đầu xe Cố Tri Ý theo bản năng lắc lư vài cái. Làm Lâm Hiểu Lan sợ đến mức vội vàng nắm chặt eo Cố Tri Ý.

“Ai ai ai, chị dâu, chị vững một chút.” Lâm Hiểu Lan ngồi ở phía sau vỗ n.g.ự.c nói.

“Không phải em nói không sợ sao? Yên tâm, chị dâu còn có thể để em ngã sao?” Cố Tri Ý trêu đùa.

Vừa nói vừa không quên dùng lực ở chân hướng về phía trước.

Lâm Hiểu Lan một bên tám chuyện với Cố Tri Ý, một bên nhìn cảnh vật xung quanh. Thật đúng là khác xa với cảnh tượng ở góc núi nơi cô ở.

“Chị dâu này, đúng là ở Bắc Kinh không giống ở quê!” Lâm Hiểu Lan cảm khái nói.

“Đúng không? Ở đây đều thay đổi từng ngày, nhưng những tòa nhà trong thành thị vẫn còn cần dựa vào những người trẻ tuổi như tụi em.” Cố Tri Ý cười trả lời.

“Hắc hắc, đương nhiên. Em cũng sắp tốt nghiệp rồi, sang năm có lẽ sẽ bận rộn hơn, cho nên tranh thủ năm nay có thời gian rảnh thì đi đến chỗ chị làm quen một chút.”

Lâm Hiểu Lan hiện tại đang từ từ bắt đầu công việc thực tập

Thời gian tương đối ngắn, cho nên lúc này mới tranh thủ dịp kỳ nghỉ hè đến Bắc Kinh nhìn xem.

“Cũng khá tốt, em đó, về sau phải cống hiến hết mình cho công cuộc xây dựng thành thị, không có nhiều cô gái chuyên nghiệp như em, em cần phải đứng vững mới được.”

“Chị dâu này, hiện tại em rất chờ mong đến ngày đó.” Lâm Hiểu Lan khao khát nói.

Hai người cứ kẻ xướng người hoạ như vậy suốt một đường, cuối cùng cũng về đến nhà Cố

Loading...